Hành trình khám phá bản thân

Re: Hành trình khám phá bản thân

Gửi bàigửi bởi hoangthuynam » Chủ nhật Tháng 12 23, 2018 9:24 am

Không mở lời, người bảo “Đồ Câm” (P.2)

Phải chăng Phương Uyên, Nguyên Kha,… chỉ là con rối của người khác?

Lòng ta thành con rối
Cho cuộc đời giật dây

Nếu Phương Uyên, Nguyên Kha,… rõ biết điều đó “Họ chỉ là một quân cờ trong ván cờ tranh đua quyền lực” thì có lẽ họ sẽ không tiếp tục cống hiến cho một lý tưởng không thuộc về họ. Và chỉ khi đó thì âm mưu, thủ đoạn, kế hoạch của một tổ chức chống phá nhà nước Việt Nam mới được vạch trần, phơi bày. Sự bền vững của đất nước Việt Nam lúc bấy giờ mới có sự trường tồn khi tinh thần đoàn kết tương tác có sự hiểu biết chia sẻ, đồng điệu toàn đảng, toàn dân được chặt chẽ, khắng khít.
Phàm làm bất cứ một việc gì thì con người thường xét đến yếu tố vì ai?
Vậy Cù Huy Hà Vũ, Trương Duy Nhất, Nguyên Kha, Phương Uyên,… đang làm việc vì ai? Vì điều gì?
Vì cá nhân họ ư? Họ muốn nghiễm nhiên, chễm chệ ngồi trên đỉnh cao của chiếc ghế quyền lực ư? Có thật không?
Muốn rõ biết thì bạn hãy đi hỏi trực tiếp họ. Tôi tin chắc rằng họ sẽ trả lời rằng “Họ không vì chiếc ghế quyền lực, họ vì một cuộc sống tốt đẹp hơn”.
Câu trả lời này liệu có đáng tin không?
Ta hãy thử phân tích. Câu trả lời không vì chiếc ghế quyền lực thể hiện rằng họ đã không vì họ mà làm; một cuộc sống tốt đẹp hơn - câu này mang tính tích cực, dàn trải, sâu rộng, có ý nghĩa cao đẹp,... Đã có bóng dáng họ trong đó nhưng một chút thôi, chủ yếu là vì người.
Nếu đây là câu trả lời thành thật thì phải chăng việc họ làm rất đáng trân trọng, cần học tập trong bối cảnh xã hội chìm sâu trong cách suy nghĩ, lối sống thực dụng, ích kỷ và việc gán ghép khép cho họ chiếc áo chống nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam e rằng rất khiêng cưỡng, tội lỗi?
Phải chăng họ không đáng bị giam sau song sắt nhà tù?
Nếu sống vì người mà bị giam cầm thì Việt Nam liệu chừng sẽ phải xây dựng bao nhiêu cái nhà tù để giam giữ những con người có sự tư duy đổi mới trong thời điểm quá độ của sự hiểu biết khách quan, tổng thể và biết sống thật.
Có phải nếu họ thành thật thì cách hành xử đối với họ hiện tại là điều rất đáng tiếc?
Đặt ngược lại vấn đề họ đang sống vì họ. Cù Huy Hà Vũ, Trương Duy Nhất, Nguyên Kha, Phương Uyên,… đang muốn tranh giành quyền lực. Họ là giới trí thức, có hiểu biết.
Có lý nào họ ngu muội, mù quáng về việc làm, mục tiêu tranh đấu của chính họ?
Họ sẽ tự cân nhắc được một điều rất rõ ràng là “Những việc họ làm dễ thường khiến họ bị vong mạng, hoặc bị cầm tù; việc giành lấy chiếc ghế quyền lực là điều xa xỉ qua cách làm của họ…”. Thế nên bảo họ làm vì tranh giành quyền lực, địa vị e rằng không đúng, gượng ép mất.
Không vì quyền lực, địa vị vậy phải chăng họ làm vì danh?
Có thể đúng nhưng họ chỉ tạo được danh tiếng khi việc làm họ đúng đắn, hợp thời.
Nếu điều đó xảy ra thì danh tiếng họ có được cũng đáng vì họ đã nỗ lực, cống hiến để hoàn tất một việc làm đúng, có ý nghĩa.
Còn bằng việc họ làm không hợp lòng người, làm sai thì phải chăng để lại tiếng xấu ngàn đời - kẻ phản bội, tội đồ của dân tộc?
Trên thực tế họ đã cân phân nặng nhẹ, lẽ đúng sai và trong bối cảnh xã hội hiện tại họ sẽ dễ dàng nhận biết cái giá phải trả khi theo đuổi việc làm của mình. Thế nên, thật không thể tùy tiện khẳng định họ vì danh lợi mà làm.
Cố làm việc để “Không thành công cũng thành nhân” ư? Vì người ư?
Chỉ thấy bóng dáng những tù nhân trăn trở, suy tư, ngồi chẳng buồn xé lịch.
Có thành nhân được không hay đánh mất luôn hình hài một con người?
Vì người mà sao lại tạo ra một khoảng trống mênh mông, sự lạnh nhạt, kỳ thị, bị bỏ rơi của đồng loại - những người dân Việt?
Có đáng không khi hy sinh vì những người ghét bỏ mình, sống ích kỷ, thờ ơ và lãnh đạm?

Thế đấy! Có lẽ họ cần được xem nội dung bài viết này để họ nhận thức, tư duy lại tương lai của chính họ. Vì khi đó họ sẽ tự suy tư “Ta đã sai chỗ nào?”.
Lý tưởng ư, tình yêu người ư, sự thật ư? Phải chăng người không cần đến ta?
- Ta đã dại khờ khi biết yêu người.
Phải chăng thật không đáng để hy sinh cho những kẻ xấu xa, hèn mọn, bạc nhược?
Nếu là lý tưởng là của ta thì hãy xét lại có nên tiếp tục hay từ bỏ để về sau không hối tiếc. Còn nếu là lý tưởng của một nhóm người, một thành phần đối lập Đảng cộng sản thì hãy tư duy, đánh giá lại “Ta hy sinh khoảng trời tự do, tuổi trẻ, nhiệt huyết có đáng hay không?”.
Nỗ lực, cống hiến để giành giật quyền lực, địa vị cho người khác mà người đó lại vô đạo, kém đức dùng ta như một quân cờ và sẵn sàng ném đi khi ta mất dần giá trị lợi dụng thì phải chăng ta đã sai, đã là con rối phó mặc cho người giật dây?
Ta bị giam cầm, đánh mất tuổi trẻ còn họ tiếp tục đi tìm, lôi kéo những quân cờ khác và bỏ rơi ta. Ta chết vô ích nơi tù giam bởi cơn gió lạnh đầu đông, bởi lòng người bạc ác; còn họ vẫn thong dong sống hưởng thụ bên đời hay lòng họ nghĩ nhớ về ta mãi.
Hãy cân nhắc khi ta đang sống vì lý tưởng, mục tiêu phục vụ cho người!
Nếu nhận ra sự lọc lừa, gian trá thì hãy dừng lại, hãy quay về để làm lại cuộc đời, ta luôn có những chọn lựa và hãy trân quý mạng sống, nhiệt huyết, giá trị và sự hiểu biết của chính mình.
Sau khi rà soát, tư duy lại mà bạn vẫn cho rằng mình đã đúng thì cứ hãy tiếp tục cống hiến, theo đuổi việc đang làm và điều quan trọng nhất là phải chấp nhận điều được gọi là cái giá phải trả. Đôi khi đó chính là mạng sống con người.

Hẳn Cù Huy Hà Vũ, Trương Duy Nhất, Phương Uyên, Nguyên Kha,… đã không chỉ vì cá nhân họ mà thực hiện những việc làm để trở thành tù nhân chính trị. Một số lượng người trong số tù chính trị có thể là vì tham vọng, mục đích, lý tưởng riêng nhưng không thể là tất cả.
Có lẽ họ đã vì mọi người nhưng mọi người đã không biết đến giá trị của việc họ làm, người chưa cần đến họ hoặc chỉ lợi dụng họ. Và vì lý tưởng yêu người mà không được lòng người họ đã trở thành tội đồ của dân tộc - những kẻ tạm gọi không yêu nước. Yêu người mà thành ra không yêu nước, kẻ phản bội thì cũng đau lòng, đáng tiếc thay!
Có lẽ mai này số người Việt vì viết ra những điều rất thật, có lý nhưng chưa đứng trên lập trường khách quan, tổng thể, gây ra sức ép dư luận đến nhà cầm quyền sẽ bị bắt, đưa ra xét xử và phạt tù không ngừng tăng lên và để rồi họ thảng thốt “Tôi yêu nước đã phạm tội gì?” sẽ bật ra giữa phiên tòa công lý xét xử.
Có lẽ rồi đến một lúc nào đó nhà tù không đủ để nhốt những con người nhiệt huyết. Khi ấy những kẻ chống nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam có cơ may trở thành trí sĩ yêu nước. Trò chơi ô chữ dường như chỉ vừa mới bắt đầu.

Có bao giờ những nhà quản lý tự đặt ra câu hỏi “Tại sao ngay trong bối cảnh tranh tối, tranh sáng khi vừa giành chủ quyền đất nước thì có rất nhiều thế lực thù địch chống đối; tiếp theo sau là sự tiêu biến, tụt giảm những tổ chức đối nghịch khi đất nước đi vào ổn định. Vậy mà đến thời điểm hiện tại khi tổ chức hệ thống chính quyền, công quyền, an ninh chặt chẽ, lớn mạnh thì số người đứng ra thể hiện quan điểm sai biệt với cách quản lý xã hội ở thành phần lãnh đạo lại không ngừng gia tăng dù họ biết rằng “lật đổ chính quyền còn khó hơn việc hái sao trời” nhưng họ vẫn đấu tranh, vẫn lên tiếng dù cho cái giá của việc họ làm là bị cầm tù hoặc đánh đổi cả mạng sống?””?
Nếu thật sự biết nghĩ đến dân, do dân, vì dân thì câu hỏi này đã được đặt ra trên bàn quốc hội nhưng dường như đã không có những câu hỏi có đại ý như thế. Có chăng là sự che đậy, ngụy biện và tung hỏa mù làm rối mắt người? Nếu câu hỏi trên được chú trọng đặt ra, cân nhắc, đánh giá thì hẳn những nhà lãnh đạo sẽ có cơ may nhận ra việc quản lý, xây dựng, định hướng phát triển đất nước dường như có điều chưa ổn, có điều sai lầm, khuất tất,… khiến lòng người phẫn uất, phản kháng, đấu tranh.
Nhận diện sai lầm đã mất nhiều thời gian, rồi đề ra giải pháp sửa sai lại ngốn thêm một mớ thời gian. Nhưng khi các nhà quản lý chưa nhận ra, thừa nhận sai lầm thì việc sửa sai biết đến bao giờ? Do không nhận diện được sai lầm thì những lời ngụy biện, khỏa lấp, che đậy sẽ không ngừng được đưa ra; những chiếc bánh vẽ được bày ra trước mặt bàn dân thiên hạ,…

Rồi thì tất cả rơi vào ngõ cụt, đường tối. Những câu hỏi nhiệt thành sẽ trở thành vụng về, vô nghĩa chăng?

Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?


Vô Ưu
hoangthuynam
 
Bài viết: 274
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 12 22, 2011 1:10 pm

Re: Hành trình khám phá bản thân

Gửi bàigửi bởi hoangthuynam » Thứ 4 Tháng 12 26, 2018 11:57 am

Thấy gì sau sự kiện ông Nguyễn Bá Thanh...

Đã lâu rồi tôi không viết bài liên quan đến chính trị, bởi lẽ tôi cảm nhận sự vô nghĩa khi nói về những vấn đề tranh giành quyền lực của một bộ phận người trên vũ đài chính trị, người dân Việt Nam đã tự ti, bạc nhược, yếu đuối và ích kỉ, thế nên tôi không muốn làm cái việc chừng như vô nghĩa đó.
Song thời gian gần đây vụ việc ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc bằng chất phóng xạ ARS đã ảnh hưởng đến sự tịch yên của tôi, theo tin được gọi là đồn tôi biết Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã thuê Trung Nam Hải hạ độc thủ bằng chất phóng xạ ARS. Nguyên do dẫn đến việc "gà nhà bôi mặt đá nhau" ở nội bộ giới lãnh đạo tối cao của Đảng và nhà nước Việt Nam được lý giải là ông Nguyễn Bá Thanh đã đưa tập tài liệu chứng minh rằng ông Nguyễn Xuân Phúc tham nhũng vô độ. Điều này đã gây ra mối hận trong lòng của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và ông ta đã đê hèn ra tay triệt hạ kẻ đại thù.
Tôi không quá quan tâm nguồn thông tin trên là đúng hay sai, điều đó chẳng có chút ý nghĩa nào với tôi cả. Song cách hành xử của các bên liên quan đến vụ việc trên đã khiến tôi không vừa lòng và do trong tôi còn có chút hồn dân tộc Việt nên tôi sẽ vào cuộc để làm sáng rõ, thông suốt những vấn đề liên quan đến sự kiện Nguyễn Bá Thanh.
Đã có rất nhiều thông tin trái chiều liên quan đến vụ việc này người nói có, kẻ nói không đó chỉ là thông tin, là luận điệu của bọn phá hoại, phản động, bán nước. Tuy nhiên, những thông tin mà tôi (nói riêng) hay người dân Việt Nam (nói chung) nhận được đều rất mơ hồ, mập mờ,... Những thông tin thiếu độ tin cậy, xác đáng thường chỉ làm bất an, bấn loạn trong lòng người đọc, và hiện tại vấn đề này liên quan trực tiếp đến vận mệnh dân tộc, vận mệnh đất nước Việt Nam. Vì lẽ đó nên các bên liên quan phải đặc biệt quan tâm nhằm trấn an dư luận, trấn an lòng người dân Việt.
Ai phản động? Ai bán nước? Ai đang bóc lột xương máu, công sức người dân Việt Nam?
Quả thật là một lời không thể nói cho rõ được. Và càng không thể chỉ dựa vào niềm tin "Tin ở hoa hồng" hay chỉ nghe từ một phía hoặc dựa trên những thông tin một chiều để rồi đưa ra những nhận định cứng nhắc, máy móc, chủ quan với góc nhìn thiển cận hoặc là vì lợi ích nhóm mà mở lời.
Do vậy nên tôi sẽ dùng đến thân phận Ngạo Thuyết với hào khí Lạc Hồng cùng thanh Quỷ ảnh ma đao vào cuộc nhằm làm cho ra ngô ra khoai những vấn đề liên quan đến ông Nguyễn Bá Thanh và hơn thế nữa. Đó là mục đích có trong nội dung loạt bài viết "Thấy gì sau sự kiện ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc bằng phóng xạ ARS...".
Dựa vào bài viết Giải mã câu chuyện "Chân dung quyền lực" được đăng trên trang nguyentandung.org thì tôi được biết ông Nguyễn Bá Thanh bị bệnh đã lâu và được đưa sang Mỹ chữa trị và trang Chân dung quyền lực hay một số trang mạng khác như Dân làm báo, Quan làm báo, Tư Sang nham hiểm,... đã đưa ra những tin đồn ác ý. Cụ thể là ông Nguyễn Bá Thanh bị Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hãm hại bằng chất phóng xạ ARS.
Bài viết có đoạn "Điều hài hước nhất là họ dựng lên câu chuyện mà không có bằng chứng nào. Có lẽ vì ai cũng có thể phát hiện ra câu chuyện này là nhảm nhí nên cơ quan an ninh mạng chả thèm dùng biện pháp kỹ thuật nào để ngăn chặn trang Chân dung quyền lực ".
Hay đoạn "Ai chẳng biết ông Nguyễn Bá Thanh đã lâm bệnh từ lâu, đã buộc phải vắng mặt tại nhiều sự kiện lớn của Đảng và nhà nước trong thời gian qua...".
Tiếp đến là việc đăng tải lại những bức ảnh ở các trang mạng, những bức ảnh đó được cho là của phe bị cáo buộc là nhóm phá hoại hay phản động, và những bức ảnh chụp trên được nhóm đối lập (tạm gọi là nhóm phá hoại) xác định là cận cảnh ông Nguyễn Bá Thanh đang điều trị ở Mỹ.
Sau cùng là một bức ảnh gồm hai ảnh dùng để đối chiếu nhận dạng nhằm mục đích khẳng định người nằm trên giường bệnh không phải là ông Nguyễn Bá Thanh, bức ảnh đó có dấu logo của trang nguyentandung.org.
Với lối viết như trên thì tôi tạm nhận định đây là một cây bút thân chính phủ hay nói đúng hơn là thân với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vì đây là trang nguyentandung.org. Có vẻ như là ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang mất hút trên vũ đài chính trị Việt Nam. Do tính thân chính phủ mà tôi tạm xem đây là nguồn thông tin chính thống, hợp pháp đại diện cho Đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam.
Thoạt xem bài viết có vẻ như mọi thông tin đưa ra chuẩn mực, logic. Nhưng khi xét lại thì lỗ hổng rất nhiều.
Một câu nói "Ai chẳng biết ông Nguyễn Bá Thanh bị bệnh từ lâu" là một cách xử sự "Cả vú lấp miệng em" vì tôi và hầu hết người dân Việt Nam đều không biết, cho đến khi thông tin vụ việc ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc bằng phóng xạ ARS được lan truyền.
Tiếp đến là lập luận "Có lẽ vì ai cũng có thể phát hiện ra câu chuyện này là nhảm nhí nên cơ quan an ninh mạng chả thèm dùng biện pháp kỹ thuật nào để ngăn chặn trang Chân dung quyền lực". Đoạn này quả thật là có vấn đề vì lẽ đại diện cho phát ngôn của Đảng và nhà nước Việt Nam sao lại dùng từ quá ư kém cỏi. "Chả thèm", "Có lẽ" là từ được dùng cho các bài viết chính luận của giới nhà báo, người làm báo sao? Từ "có lẽ" không thích hợp cho lối viết khẳng định chắc chắn của giới chính trị. Từ "có lẽ" chỉ thích hợp cho người dân như là tôi thoải mái dùng vì không đủ thông tin kiểm chứng.
Và từ "Có lẽ" đó đã thể hiện rằng giới quản lý tối cao của đất nước Việt Nam làm việc rất tắc trách nếu không muốn nói là sự vô trách nhiệm và hoàn toàn coi thường người dân Việt Nam hay nói rộng hơn ở mức tự hào dân tộc là coi thường dân tộc Việt Nam.
Vì sao?
Vì thực tế là rất nhiều người dân không thể hiểu điều gì đang xảy ra nơi nội bộ giới lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam. Bởi lẽ khi liên tiếp cập nhật được những tin tức về sự tham nhũng của các quan tham trong nội bộ Đảng và nhà nước, việc đầu độc chính khách là ông Nguyễn Bá Thanh do chính Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chủ mưu,... Thử hỏi lòng người dân sao tránh khỏi những sự bấn loạn, sự mất niềm tin tiến đến sự bất mãn hoàn toàn vào giới lãnh đạo tối cao của đất nước Việt Nam đâu còn là sự viễn vông, không thể. Trong sự hoang mang đó một lực lượng không nhỏ người Việt Nam đã tựa vào tâm linh, họ đến chùa cầu an cho ông Nguyễn Bá Thanh vượt qua tai kiếp hay cầu an cho nội tâm đang rối bời của chính họ.
Trong khi người dân Việt Nam đang hoang mang, lo lắng và không ngừng trông chờ những thông tin chuẩn xác, đúng mực nhất để lòng họ còn lại niềm tin, giải trừ những hoài nghi về sự bất ổn nơi chính trường thì giới lãnh đạo đất nước Việt Nam đã, và đang làm gì?
Giới truyền thông chính quy đại diện cho Đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam im hơi lặng tiếng. Không có một vị chính khách cấp cao nào ra sức hay mở lời trấn an người dân. Những động thái, cách hành xử dễ khiến người dân nhận định rằng giới quản lý tối cao của đất nước đã che giấu những thông tin liên quan đến vụ việc ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc. Câu hỏi "Tại sao giới quản lý đất nước không công khai những thông tin liên quan đến vụ việc và hiện trạng của ông Nguyễn Bá Thanh? Việc không công khai thông tin phải chăng điều đó chứng thực rằng có điều trá ngụy, khuất tất xoay quanh sự kiện ông Nguyễn Bá Thanh đi Mỹ chữa bệnh?". Những câu hỏi không lời đáp dễ dẫn đến những suy đoán tiêu cực như "Thượng bất minh, thượng bất chính thì dân tộc Việt Nam còn biết trông mong gì, trông chờ vào ai". Từ đó, nỗi hoài nghi cái gọi là tin đồn kia là có thật, nội bộ cấp cao của giới quản lý đất nước đang xâu xé, hãm hại lẫn nhau bằng những thủ đoạn hèn hạ, vô sĩ.
Rồi đến lập ngôn "Do vậy mà cơ quan an ninh mạng chả thèm dùng biện pháp kỹ thuật nào để ngăn chặn trang Chân dung quyền lực". Điều này lại càng không đúng vì có rất nhiều trang mạng đăng tin về ông Nguyễn Bá Thanh bị chặn như Dân làm báo, Quan làm báo, Tư Sang nham hiểm,... Thêm nữa là năm 2014 đã có 17 nhà báo cùng người viết blog đã bị quản thúc (đó là con số được công bố chính thức). Nếu bảo rằng những thông tin trái chiều là điều nhảm nhí thì sao lại có những người bị bắt vì tự do ngôn luận và bị kết tội chống phá Đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam.
Có lẽ đã đến lúc phải rạch ròi hoặc là thay đổi lại bộ luật chống phá Đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam hay chống phá dân tộc Việt Nam mới cấu thành tội trạng chống phá dân tộc, chống phá đất nước.
Sau cùng, một bức ảnh đối chiếu nhằm chứng minh bệnh nhân nằm trên giường bệnh ở Mỹ không là ông Nguyễn Bá Thanh. Đây mới thật là điều hài hước, nông nổi của người đưa tin, điều này thể hiện tính thiếu chuyên nghiệp của một người đưa tin thân chính phủ.
Tại sao phải đưa ra 2 bức ảnh để đối chiếu nhằm nhận diện ông Nguyễn Bá Thanh? Tại sao không xử lý vấn đề một cách đơn giản, nhanh chóng, dễ dàng thông qua việc đăng tải những thông tin, hình ảnh của ông Nguyễn Bá Thanh ở thời điểm hiện tại?
Phải chăng đó sẽ là cách làm đúng mực, rõ ràng và hợp lý hơn cả?
Đã có những lý giải về thông tin của ông Nguyễn Bá Thanh được đại diện cho Đảng và nhà nước Việt Nam đưa ra đại loại như nước Mỹ xa nên thông tin không dễ cập nhật nhanh chóng. Cách lập luận này rất ngô nghê, nông nổi... Đã là thời đại nào rồi mà khả năng cập nhật thông tin của giới truyền thông cũng như giới quản lý Việt Nam kém cỏi đến vậy. Lý giải này đã không còn hợp thời, điều này càng khẳng định có một điều gì đó khuất tất, trá ngụy, ẩn tàng trong vụ việc ông Nguyễn Bá Thanh đi Mỹ trị bệnh. Lại nói "Sở dĩ thông tin về ông Nguyễn Bá Thanh không được tiết lộ là do yêu cầu của ông cùng người nhà ông Nguyễn Bá Thanh, đây cũng là một cách lý giải không đúng mực. Người dân vì sự an nguy, lo lắng cho ông Nguyễn Bá Thanh mà đến chùa cầu an thì họ đáng được biết đến những thông tin liên quan đến ông Thanh. Và một điều rất thật là sự quan tâm của người dân không hề ảnh hưởng hay nguy hại đến sức khỏe ông Nguyễn Bá Thanh cả.
Cứ cho rằng việc không muốn tiết lộ thông tin liên quan đến mình là của ông Thanh và người nhà. Nhưng tin rằng cả ông Thanh và người nhà không phải là những người không biết lý lẽ, chỉ cần có những thông tin xác thực về mình hoặc đơn giản chỉ là một bức ảnh là cũng đủ an lòng những người yêu mến ông. Hẳn đây là một việc làm không quá khó của giới truyền thông và giới lãnh đạo đất nước Việt Nam. Thế nên rõ thật là những thông tin, những vấn đề liên quan đến ông Nguyễn Bá Thanh đã có vấn đề.
Sạn hãy còn nhiều nơi những bài viết liên quan đến ông Nguyễn Bá Thanh cũng như trong bài viết Giải mã câu chuyện "Chân dung quyền lực" song tôi không nhặt nữa.
Với tôi, những thông tin như vậy là vô giá trị.
Tôi sẽ tiếp tục bài viết Thấy gì sau sự kiện ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc bằng chất phóng xạ ARS... ở một góc nhìn khác ở phần 2.

Có không những sự thật đau lòng?


Vô Ưu-Một thoáng phương đông
hoangthuynam
 
Bài viết: 274
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 12 22, 2011 1:10 pm

Re: Hành trình khám phá bản thân

Gửi bàigửi bởi hoangthuynam » Thứ 4 Tháng 12 26, 2018 11:59 am

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 1 năm 2015

Thương con đò ngàn năm đứng đợi
Ta một lần làm khách sang sông.

Trước những nguồn thông tin như dội bom của các phe nhóm đối lập về sự kiện ông Nguyễn Bá Thanh cùng với sự im ắng đáng quan ngại của giới lãnh đạo Việt Nam, những điều này đã khiến trong tôi dấy lên những suy tư. Tôi nghĩ rằng ông Thanh đang phải một mình chống lại mafia, những chiếc vòi bạch tuộc, những liên minh ma quỷ.
Phải chăng các Ông Lớn trên vũ đài chính trị Việt Nam (nói riêng) hay thế giới (nói chung) đều đã nhúng chàm nên rất e dè việc mở lời vì "Há miệng sẽ mắc quai".
Đợi mãi vẫn không nhận được một thông tin đúng mực, xác đáng nào và việc các trang mạng có phần được tự do tung ra những tin đồn bị cáo buộc là ác ý, phá hoại,... bất chợt tôi lại nghĩ sự đấu đá trong nội bộ cơ quan quyền lực tối cao của đất nước Việt Nam là thật có.
Và việc ông Thanh bị Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hạ độc thủ chỉ thể hiện cách hành xử "Giết gà dọa khỉ" mà thôi. Ngoài ra, việc im hơi lặng tiếng để mặc tin đồn rộng truyền, bất chấp dư luận của xã hội, người dân Việt là nhằm khẳng định rằng những người làm chính trị có tư tưởng cải tổ, đổi mới chính trường Việt Nam là một việc làm rất nguy hiểm, việc mất mạng là lẽ tất nhiên và ông Thanh sẽ là một minh chứng sống điển hình. Điều đó sẽ khẳng định có những cơ quan, tổ chức chính trị - xã hội lập ra chỉ nhằm vào mục đích che mắt người dân, bịt tai thiên hạ, là việc tạo dựng lòng tin, trấn an dư luận chứ không phải nhằm vào việc thực thi công lý, do vậy không cần hoàn thành tốt nhiệm vụ, hãy tự biết lượng sức, biết giới hạn vị trí, hãy ngồi yên là được việc.

Với cách hành xử của giới lãnh đạo Việt Nam trong suốt sự kiện ông Nguyễn Bá Thanh đi Mỹ chữa bệnh đã khiến tôi (người dân) phải có những luồng suy nghĩ như vậy.
Phải chăng những luồng suy nghĩ như vậy là phản động, phá hoại, bán nước?
Hãy nên xét lại vì sao tôi lại có những luồng suy nghĩ như vậy? Nếu người dân cũng như tôi tiếp cận được những thông tin cụ thể, chuẩn xác, minh bạch thì đã không có những nguồn suy nghĩ trái chiều. Nếu Đảng và chính phủ Việt Nam gần dân thì điều này sẽ không xảy ra.
Và tôi có thể giam hãm, cầm tù xác thân nhưng không thể cầm tù sự suy tư, nhận thức của tôi được. Chỉ có chết đi thì tôi mới tạm dừng những tư duy, suy tư. Tôi đã nghĩ đến được những điều đó thì đến một lúc nào đó người dân Việt Nam sẽ nghĩ đến những điều đó và cả những thành phần đối lập bị khoác lên mình chiếc áo choàng phản động, phá hoại sẽ nghĩ ra.
Phải chăng khi đó xã hội, đất nước Việt Nam sẽ lại chìm vào những cuộc đấu tranh, giết chóc chồng chất hận thù, máu và nước mắt.
Cũng phải nói thêm rằng những suy tư như trên vốn không có tính phá hoại, phản động hay bôi nhọ Đảng và nhà nước Việt Nam. Đó thật sự chỉ là một phút thả lòng của một người dân Việt biết yêu quê hương, đất nước. Trong phút thả lòng đó người con của dân tộc Việt Nam đã hòa trái tim mình vào trái tim dân tộc, người đó mới thật sự lo lắng cho vận mệnh đất nước, an nguy dân tộc Việt Nam.
Nếu bảo rằng những tư tưởng ấy phản động, xấu xa, hèn hạ, là tư tưởng phá hoại đất nước thì hãy đến và lấy đi mạng sống nhỏ nhoi của một con người còn giữ ấm trái tim người.
Sau hai lần gửi thư ra quốc hội thì số điện thoại tôi đã có ở nội bộ Đảng và nhà nước Việt Nam, nếu muốn tôi trả giá cho những việc đã làm thì cứ việc liên hệ tôi sẽ đối mặt và chịu trách nhiệm về những việc do chính mình làm. Không cần phải nhọc công, ra sức tìm kiếm tôi. Nếu vì một sự tắc trách của hệ thống giám sát mà số điện thoại của tôi không còn thì hãy tìm số điện thoại của tôi ở cuối trang blog.
Và nếu muốn trừng phạt tôi thì hãy thực hiện trong bóng tối lặng yên, có lẽ cái chết mới có thể ngăn chặn được những suy tư, nhận thức của tôi cũng như việc lan truyền.
Lẽ ra giới quản lý đất nước Việt Nam nên có cách hành xử đúng mực, hợp lý hơn để tôi không phải mở lời với thân phận Ngạo Thuyết.

Còn về việc tham nhũng ở một số cán bộ quan chức chính phủ, đây không phải là việc cần nghiền ngẫm, luận bàn,... Cũng đâu cần phải đãi sạn trong một khối ngổn ngang cát đá.
Việc công khai minh bạch tài sản ở các quan chức Việt Nam đã được đề cập rất lâu, rất lâu rồi mà mãi không thực hiện được. Hết nhiệm kỳ quyền lực này đến nhiệm kỳ quyền lực khác đổi thay mà việc minh bạch tài sản của các quan chức chính phủ dần trở thành nhiệm vụ bất khả thi. Bao nhiêu công sức, mồ hôi, xương máu người dân Việt đã trở thành tài sản tư hữu của các quan tham nhũng. Có lẽ việc công khai tài sản của các quan chức nhà nước sẽ không bao giờ được hoàn thành. Dường như các quan chức Việt Nam tài sản rất nhiều, nhiều đến mức họ không thể thống kê được. Đến ngay cả họ mà còn không thống kê được thì nỗ lực tìm kiếm chứng cứ cũng chẳng thể tìm đủ chứng cứ, thế nên không cần nhọc công lắm vậy. Hay là các quan chức Việt Nam không thể công khai tài sản vì bận việc rất nhiều, họ không có thời gian để kê khai tài sản cá nhân.
Chỉ cần nhìn vào tài sản gia tộc các quan chức Việt Nam sẽ khắc biết quan chức Việt Nam có tham nhũng nhiều không?
Đảng cộng sản Việt Nam có thành phần vô sản, giai cấp công nhân là nòng cốt. Có lẽ điều này đã không còn đúng với thực tế rồi, các quan chức Việt Nam liệu có còn vô sản không, liệu họ có từng là một người công nhân thực thụ để nếm trải sự cực nhọc của người lao động để sống có trách nhiệm hơn với người dân, với dân tộc Việt Nam.
Một điều dễ nhận thấy ở xã hội Việt Nam hiện nay là cứ nắm trong tay quyền cao, chức trọng thì sẽ rất chóng giàu có, sang trọng, tiền muôn, bạc vạn, con cháu du học trời Tây, tài sản gia tộc trải sang cả nước ngoài.
Phải chăng đó là toàn cảnh của chính trường Việt Nam hay chỉ là một góc nhỏ, có một số lượng quan chức Việt Nam biến chất, thoái hóa lý tưởng Đảng cộng sản, thất đức đã làm điều đó và con sâu đó đã làm rầu nồi canh?
Nếu những lập luận của tôi là sai thì giới lãnh đạo tối cao của đất nước Việt Nam hãy chứng minh đúng để lòng dân Việt Nam không loạn, để tôi và chúng ta cùng giữ lại chút niềm tin.
Một lời cảnh tỉnh ngọt ngào gửi đến những quan chức tham nhũng Việt Nam là khi đương chức và đã nhúng chàm thì cứ thẳng tay vơ vét, hết nhiệm kì thì hãy xét lại chọn lựa sống lưu vong, "cao chạy, xa bay" như ngài Thaksin (Thái Lan) hay Đức Đạt lai lạc ma (Tây Tạng) sẽ đảm bảo hơn về sự an toàn. Bởi lẽ cây kim trong bọc lâu ngày còn lồi ra và trong sự xâu xé quyền lực nơi nội bộ giới lãnh đạo tối cao đất nước cùng trào lưu tự do ngôn luận thì cơ chế một đảng duy nhất cầm quyền đã không còn thực sự an toàn với các quan chức tham nhũng, lá bùa hộ mạng đó ít nhiều gì cũng đánh mất sự linh thiêng. Hãy xem kết thúc bi thảm của nguyên thủ Gaddafi (Libya), Tổng thống Saddam Hunssein (Iraq),... Đó là cái giá phải trả khi lòng dân loạn cùng phẫn nộ.
Nhắn với các phe nhóm đối lập (Nhóm được tạm gọi là phá hoại, phản động, bán nước).
Người dân Việt Nam đã chán ngán rồi những sự tranh đấu có tính sống còn vì lẽ dẫu có là ai ngồi trên ghế chính trường thì họ cũng không là người đầu tiên được lợi. Có đấu tranh bằng máu, nước mắt và mạng sống, thay đổi thể chế chính trị này bằng thể chế chính trị khác thì xã hội đâu cũng sẽ vào đấy. Lòng tham, sự thực dụng, ích kỉ đã gặm nát xã hội loài người và tình người trong mỗi con người. Người Việt Nam bị chủ nghĩa thực dụng xâu xé đã trở bạc nhược, tự ti, yếu đuối hoàn toàn, họ chỉ lên tiếng khi bị đụng chạm đến quyền lợi trực tiếp. Thế nên đừng ảo tưởng trông chờ vào người dân Việt.
Hơn nữa, đấu tranh để làm gì? Để hận thù đắp cao, để máu, nước mắt và mạng sống con người đổ xuống chăng?
Có người đã xem một vài bài viết của tôi đã nhận định "Tôi không là thằng khùng cũng không phải là anh hùng, tôi chỉ là một kẻ cơ hội chính trị". Quả thật đây là một nhận định rất nông nổi, thiển cận. Nếu mai này với 80 triệu người Việt Nam khẩn thiết mong mỏi tôi ngồi lên chiếc ghế quyền lực tối cao của đất nước Việt Nam tôi cũng sẽ không làm. Tôi không có một giấc mơ nhỏ nhoi và cỏn con như thế. Ngồi vào vị trí đó là chưa đủ tầm để tôi sửa sai những sai lầm mà loài người đã gây ra cho đồng loại cho hành tinh này.
Nếu phải bước lên vũ đài chính trị thì tôi sẽ phải là Tổng thống Mỹ hay Chủ tịch đất nước Trung Quốc. Và điều đầu tiên tôi làm khi nắm giữ cương vị Tổng thống Mỹ là xin lỗi người dân, xin lỗi nhân loại về những hận thù, xung đột, chiến tranh mà giới lãnh đạo nước Mỹ đã gây ra cho nhân loại trải qua rất nhiều đời Tổng thống, đây là việc cần làm nhằm xóa đi những hiềm khích, thù hằn của người Mỹ và cộng đồng Hồi giáo. Nếu ở cương vị Chủ tịch nước Trung Quốc thì tôi sẽ đích thân đi đến các nước láng giềng quanh khu vực biển Đông chỉ nhằm vào việc xin lỗi các nước bạn cùng cộng đồng quốc tế về việc đã gây ra những bất ổn trong khu vực, và thể hiện sự cầu thị sửa sai tôi sẽ trả lại những vùng lãnh hải, lãnh thổ đang tranh chấp và chiếm đóng, trả lại biển Đông sự bình yên theo Công ước quốc tế về biển năm 1982, nhanh chóng từ bỏ việc xây dựng sân bay trong khu vực Hoàng Sa, Trường Sa...
Đó mới là việc đáng để tôi với thân phận Ngạo Thuyết ra sức, và đó cũng là quan điểm lập trường của tôi.
Và ngay cả ở những cương vị trên tôi cũng không màng đến. Điều tôi muốn làm hơn là trả lại cho nhân loại sự hiểu biết về sự luân chuyển giữa các cõi giới vô hình và hữu hình. Cái chết ở mỗi loài, mỗi người thực sự không là một sự kết thúc, nơi cái chết chính là một sự khởi đầu khác. Và khi không sáng rõ điều đó thì loài người đang làm khổ nhau và làm đau cả chính mình.
Và thực tế là nếu "Mỗi người chúng ta cứ ra đời sống hết 60, 70 năm rồi chết là hết thì phải chăng sự sống đó sẽ vô cùng vô nghĩa, bao nhiêu ân oán tranh giành, được mất, hơn thua...
Chỉ cần chết là hết sao? Sao nhận thức, tư duy, sự hiểu biết nhân loại lại có thể ấu trĩ, thiển cận đến vậy?
Và nếu chết là hết thì con người đâu cần sống hiền hòa, lương thiện,... Rõ thật là những đức tính tốt đẹp của con người không làm nên cơm gạo. Do vậy nên sự thực dụng, lòng tham, tính ích kỉ sẽ hủy hoại loài người, chữ tâm, chữ đức trong lòng người không còn nữa. Khi điều này xảy ra và chắc chắn sẽ xảy ra khi con người mãi sống nơi nhận thức "Chết là hết". Thử hỏi khi ấy làm sao ta có thể phân biệt được loài người và loài vật, khi mà loài người bộc lộ hoàn toàn thú tính của mình.
Cũng đừng nên cho rằng đây là lý tưởng, là niềm tin, là sự tự hào của cá nhân tôi. Đã lâu rồi, tôi không sống trong niềm tin, lý tưởng hay sự tự hào thô thiển. Với tôi những thứ đó đã vô giá trị khi tôi vượt qua lòng tự hào dân tộc để biết rằng hơn một tỷ người Trung Quốc cũng đang khốn cùng mưu sinh trong một xã hội, một đất nước Trung Quốc đầy dẫy những bất công. Thấu rõ điều đó nên tôi sẽ không bao giờ bỏ mạng vô ích vì cái được gọi là lý tưởng, niềm tin hay sự tự hào.
Nếu vì những điều đã trình bày mà tôi phải chết thì đó chỉ là việc tôi chết vì cái biết của mình, chết vì ra sức trả sự hiểu biết đúng mực, sáng rõ, khách quan về cho nhân loại, chết vì giúp con người chạm đến sự thật về quy luật vận hành của sự sống, của loài người.
Và do thông suốt về việc sinh tử nơi 3 cõi nên với tôi cái chết đã không còn đáng sợ, dẫu có chết thế nào thì đó cũng chỉ là giấc ngủ an lành sau cùng của tôi mà thôi. Tôi đã không sợ chết nhưng hãy còn sợ đau, tôi đau cái đau của nhân loại, của người dân Việt, thế nên đừng làm tôi đau.
Khi chạm đến mối nối giữa sinh và tử, giữa thế giới hữu hình và vô hình cùng với chút tình người còn lại tôi đã chọn lựa việc dấn thân trả lại sự hiểu biết cho nhân loại. Tôi rõ biết để làm được điều đó tôi sẽ phải xô đổ nền tri thức đương đại của nhân loại. Và để làm được điều đó tôi phải chạm trán với thành phần tôn giáo cực đoan, mê tín; giới khoa học chủ quan, thiển cận; giới quản lý xã hội độc đoán, chuyên quyền... Đối mặt với những thành phần cực đoan, bảo thủ, chuyên chính... là việc bán rẻ mạng sống chính mình. Rõ biết vậy nên từ bấy đến nay tôi độc bộ, độc hành; độc lai, độc vãng; gác lại tình riêng. Do vậy nên nếu cho rằng tôi đang làm sai thì chỉ việc lấy đi một mạng người trong nhân loại thì sẽ chấm dứt sự lan truyền sự hiểu biết của tôi.
Đừng cố chặn trang blog của tôi vì việc làm đó sẽ nhọc công tôi mở những trang blog khác. Blog là chết, tôi mới là sống. Và hãy nên cân nhắc sự nặng nhẹ, khi tôi vì việc trả lại sự hiểu biết đúng mực, sáng rõ cho nhân loại mà chết đi thì e rằng sẽ rất lâu, rất lâu mới có được một người thông suốt được mọi sự ở cả hai nẻo đạo đời.
Và khi không có sự hiểu biết khách quan, sáng rõ mà tôi đã nhiều lần đề cập, trình bày thì nhân loại sẽ rơi vào tâm bão của lòng tham, sự thực dụng, thói ích kỷ... Xã hội loài người sẽ rất hỗn độn, dễ vỡ cùng với những đau khổ, hận thù, chiến tranh sẽ leo thang.
hoangthuynam
 
Bài viết: 274
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 12 22, 2011 1:10 pm

Re: Hành trình khám phá bản thân

Gửi bàigửi bởi hoangthuynam » Thứ 4 Tháng 12 26, 2018 12:03 pm

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 1 năm 2015

Có người hỏi tôi "Có cách nào loại trừ độc đảng, xây dựng tam quyền phân lập ở đất nước Việt Nam không?".
Tôi trả lời với đại ý "Hiện tại là không và cho dù Việt Nam có thực hiện tam quyền phân lập cùng đa đảng thì sự dân chủ trên đất nước Việt Nam không hẳn sẽ đúng mực, có thật.
Vì sao?
Khi mà sự tự ti, bạc nhược cùng lòng tham, sự ích kỷ, lối sống thực dụng ngự trị trong lòng mọi người ở tất cả thành phần, tầng lớp xã hội người Việt thì thể chế chính trị sẽ không còn có giá trị dân chủ cùng sự bình đẳng. Khi mà khối đại đoàn kết của dân tộc Việt Nam đã mục nát, hư rỗng, ý chí con người, ý chí dân tộc đã không còn nữa thì đừng nói đến sự bình đẳng, bác ái, tự do. Thế nên việc lật đổ một thể chế chính trị này và dựng lên một thể chế chính trị khác nhằm xóa bỏ những bất công xã hội, sự tham nhũng vô độ của một thành phần người thì mọi việc đâu rồi cũng sẽ lại vào đấy - Sự bất công sẽ lại sớm bộc lộ, sự dân chủ sẽ sớm trở thành khối lý thuyết hão huyền, không có giá trị thật. Chỉ khi nào nhận thức, sự hiểu biết người Việt có sự tương đồng, trình độ dân trí đồng đẳng nhất định thì với sự hiểu biết của người Việt, điều đó sẽ quyết định tính dân chủ ở đất nước Việt Nam. Song nếu loài người (nói chung) hay người Việt Nam (nói riêng) còn trói trong tư duy, nhận thức "Chết là hết" thì mọi cuộc đấu tranh, phản kháng đều trở nên vô nghĩa cho dù rất nhiều, rất nhiều máu, nước mắt và mạng sống con người đổ ra".
Cũng qua câu hỏi trên tôi và chúng ta sẽ nhận diện được sự tồn tại của một ý thức hệ muốn xóa bỏ những bất công, những mâu thuẫn nội tại có trong lòng của một đất nước Việt Nam ở thể chế chính trị độc đảng chuyên quyền.
Song đấu tranh để làm gì, được gì? Liệu xã hội Việt Nam có tốt đẹp hơn với đa đảng cùng tam quyền phân lập?
Hãy mở lòng ra nhìn toàn cảnh nhân loại!
Phải chăng cả thể chế Xã hội chủ nghĩa (XHCN) lẫn Tư bản chủ nghĩa (TBCN) đều đang ngụp lặn trong những sự hỗn độn, đổ nát và bệ rạc của cái được gọi là tình người? Lòng tham, sự thực dụng, ích kỉ cũng đã gặm nát tính người ở tầng lớp quản lý đất nước ở các nước đa đảng với tam quyền phân lập. Khủng hoảng nợ công, khủng hoảng nhân đạo, khủng hoảng tình người... ở các quốc gia Châu Âu, Thái Lan, Malaysia, Myanma,... là những minh chứng chứng tỏ rằng thể chế chính trị không quyết định sự dân chủ ở mỗi quốc gia cũng như mức độ bất công xã hội.
Do vậy nên khi sự dân chủ không thật có giá trị thì dù cái áo khoác bên ngoài có là Xã hội chủ nghĩa hay Tư bản chủ nghĩa thì cũng chỉ là "Bình mới rượu cũ" mà thôi.
Lại nói "Dẫu sao xã hội loài người tồn tại ở cơ chế đa đảng tin rằng sẽ có được sự hài hòa, bình đẳng hơn".
Thật không phải vậy. Thái Lan, Myanma, Malaysia, Italy, Hoa Kỳ, Nga,... đâu hẳn là bình yên, dân chủ. Sóng ngầm luôn có ở nội tại mỗi chính trường mọi quốc gia. Không phải là giới chính khách luôn minh bạch mà chính nơi đấy mới đủ đầy những âm mưu, thủ đoạn, cùng sự gian trá, lọc lừa. Thêm nữa, chính do sự đa đảng mà sự tranh giành quyền lực càng khốc liệt, khó lường hơn giữa các phe phái cùng vây cánh, bè đảng chính trị. Khi mà sự dân chủ chỉ là một mớ lý thuyết hoa mỹ, không thật có thì hai chữ dân chủ sẽ được các bên vận dụng như là một chiêu bài sáng tạo nhằm vào mục đích có thể độc chiếm quyền lãnh đạo tối cao của đất nước. Và rồi "Qua cầu rút ván", đó là cách hành xử của con người đã bao đời nay, nhất là khi con người trói vào nhận thức "Chết là hết". Sau rốt thì người dân vẫn mãi là thành phần "Thấp cổ, bé miệng", thành phần đã quen rồi lối sống tự ti, bạc nhược, yếu đuối cùng sự ích kỉ, thực dụng.
Sự đấu tranh đánh đổi bằng máu, mạng sống để rồi đâu lại vào đấy thì thôi đi có phải hơn không. Vậy nên thay vì lao vào việc đấu tranh phá hoại ta nên hoàn thiện nhận thức sự hiểu biết bản thân góp phần nâng cao nhận thức, tư duy, sự hiểu biết cộng đồng. Khi đó, sự dân chủ tự khắc phát huy tác dụng, khi con người có ý chí, nghị lực vững vàng thì những bất công xã hội sẽ bị đẩy lùi. Khi mặt trời lên thì bóng tối sẽ tự mất.
Khi sự hiểu biết ở mỗi người nâng lên thì mỗi thành phần, mỗi tầng lớp xã hội tự biết cách đối mặt với những khó khăn nơi cuộc sống một cách hài hòa, uyển chuyển.
Hơn nữa, sự bất công nơi xã hội loài người thời đại nào mà chẳng có. Việc tham nhũng tồn tại là do lòng tham của con người, lòng tham của con người thì có ở tất cả mọi người. Thêm vào nhận thức sống mê muội "Chết là hết" thì lòng tham càng trở nên mãnh liệt, việc nhân nghĩa, an dân chỉ là việc thứ cấp, việc phụ không đáng để cho những người đắm chìm lối sống thực dụng, ích kỉ quan tâm.
Cũng lại như vậy sự tự ti, bạc nhược, yếu đuối nào đã rời xa mỗi con người. Sự ích kỉ, thực dụng đã phá vỡ khối đại đoàn kết dân tộc. Thế nên việc đấu tranh sẽ đồng nghĩa với sự tổn thất, mất mát cho bản thân, gia đình, dòng tộc. Việc bị cầm tù, mất mạng.. liệu bạn có sẵn sàng đánh đổi những thứ đó cho những thứ sẽ không thuộc về mình?
Nhưng sự bất công nơi xã hội, những khốn cùng mà người dân Việt đang gánh chịu. Lẽ nào ta phải chấp nhận và đồng thuận những điều xấu xa, dơ bẩn, hèn hạ đó. Đất nước, dân tộc Việt Nam sẽ về đâu với những con người kiệt quệ ý chí, bạc nhược, yếu hèn và vị kỉ?
Sự bất công xã hội, việc tham nhũng lan tràn, các khoản nợ công ngày càng phình to, việc tự do, dân chủ đánh mất giá trị thật và rất nhiều, rất nhiều những giả trá khác đã tạo ra một xã hội mà con người ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội không còn niềm tin vào nhau.
Bạn muốn nói về điều đó?
Đúng vậy. Điều đó là có thật, chính vì vậy bạn càng nên sáng suốt để nâng cao khả năng thích ứng, tùy thuận xây dựng gia đình hạnh phúc, bình yên. Sự đấu tranh không thức thời sẽ đẩy cuộc sống gia đình, người thân của bạn vào khốn cùng, khổ đau hơn nữa. Trừ phi những bất công xã hội đã dồn ép bạn đến cùng đường thì việc phản kháng bất chấp tính mạng mới thật sự cần thiết, nên làm.
Thế còn tương lai đất nước, vận mệnh dân tộc? Và tại sao bạn lại muốn tôi sống trong sự sợ hãi, hèn hạ, tự ti và vị kỉ?
Đừng vội trách tôi khiến bạn trở nên yếu hèn vì những đức tính không tốt đẹp đó vốn có trong lòng bạn. Tôi sẽ không thể khiến bạn hèn hạ hơn nếu bản thân bạn thật sự kiên cường. Tôi chỉ cho bạn thêm thông tin để bạn mở lòng ra và thích ứng với cuộc sống, với bối cảnh xã hội hiện tại mà thôi. Đấu tranh, lôi kéo kích động mọi người phản kháng cực đoan cho máu đổ, nước mắt rơi, hận thù chồng chất, hủy hoại mạng sống... của chính mình cùng người thân là việc đáng để mỗi người tự xét lại.
Còn tương lai đất nước, vận mệnh dân tộc - đây là những vấn đề lớn của cả đất nước, thế nên dân tộc sẽ tự chịu trách nhiệm lấy. Khi khối đại đoàn kết dân tộc không tồn tại thì không có dân tộc Việt, không có dân tộc Việt thì đừng nói đến tương lai của đất nước Việt Nam. Bạn sẽ không đủ kiên định để đấu tranh cho tương lai đất nước, vận mệnh dân tộc thế nên đừng nói những lời thừa. Lối sống thực dụng, lòng tham, sự ích kỉ cùng sự an toàn bạn đã xa rời khối đoàn kết dân tộc. Những phản kháng chỉ là phút bốc đồng nông nổi thoáng qua, rồi bạn sẽ lại ẩn thân vào chiếc vỏ ốc thực dụng, lòng tham và ích kỉ.
Nhưng... Lẽ nào dân tộc Việt Nam sẽ sống mãi với giấc mơ dân chủ phù phiếm, xa hoa. Lẽ nào người dân Việt sẽ phải chịu đựng những bất công xã hội và việc tham nhũng của một thành phần người lãnh đạo chỉ biết sống ích kỉ, tư lợi... Hẳn là việc đấu tranh phản kháng sẽ mang lại một giá trị nhất định nào đó, tương xứng với máu và nước mắt mà người dân Việt đổ ra. Không có lý nào người Việt Nam bước vào kỷ nguyên văn minh, hiện đại, tiến bộ lại phải sống lầm lũi, cam chịu sự bất công xã hội vượt mức.
Không hẳn là việc đập phá vật chất, tài sản, của cải, nguyên khí đất nước là sự đấu tranh. Không hẳn việc đấu tranh, phản kháng bằng vào cách đập phá cho tan hoang mọi thứ rồi bắt tay vào xây dựng lại mới là đấu tranh đúng mực. Với sự hiểu biết của con người ngày nay thì việc làm đó chỉ là sự phá hoại nông nổi. Sự hiểu biết của con người đã nâng cao, không phải cứ diễu hành và hô vang khẩu hiệu "Đả đảo chính phủ, phản đối bất công xã hội" là đấu tranh. Ở một góc nhìn khác thì việc làm đó đích thực là hành vi phá hoại, phản động,...
Ở bối cảnh xã hội hiện tại thì việc im lặng, thể hiện phần nào sự không hài lòng, không hợp tác đã là một sự đấu tranh cân não và đúng mực.
Khi niềm tin vào thành phần quản lý xã hội, quản lý đất nước Việt Nam không còn nữa thì việc từ bỏ việc bỏ phiếu bầu cử các quan chức chính phủ cũng đã là một sự đấu tranh sống còn. Việc làm đó sẽ tỏ rõ thái độ, lập trường cá nhân và của cả dân tộc Việt Nam. Chỉ cần mỗi người dân ý thức được sự vô nghĩa, vô giá trị của những chiếc lá phiếu thì khối đại đoàn kết toàn dân sẽ tự khắc hợp nhất. Nếu giới chính trị nhận ra điều đó thì sự dân chủ sẽ từng bước được xác lập. Nếu giới chính trị vẫn chuyên quyền, độc đoán, xử sự theo lối "Một tay che trời", không coi trọng những lá phiếu tín nhiệm của người dân tự khắc họ sẽ đánh mất vai trò quản lý đất nước. Khi không được lòng dân thì thể chế chính trị đó sẽ sớm bị tan rã.
Đừng vội khẳng định rằng dù người dân không đi bầu cử thì số phiếu bầu vẫn đạt chuẩn và báo chí, giới truyền thông vẫn loan tin người dân Việt hoàn toàn tin tưởng vào sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng và nhà nước.
Đã bao đời nay việc bầu cử luôn đạt chuẩn ai mà không biết nhưng thật ra những lá phiếu vốn không có giá trị thật, những lá phiếu tồn tại không từng thể hiện sự dân chủ vốn có ở đất nước Việt Nam. Đã không còn tin tưởng vào sự dân chủ của những lá phiếu thì bạn nuôi chi hoài ảo vọng. Việc bỏ phiếu đã từ lâu có giá trị về lợi ích nhóm mà thôi và đã có rất nhiều người dân Việt đã bị che mắt ảo tưởng sự dân chủ là thật có mới khăn gói đi bỏ phiếu. Chính việc làm ngỡ như vô thưởng, vô phạt của không ít người Việt đã góp phần tạo điều kiện cho thành phần quản lý đất nước dễ dàng thực hiện việc "Một tay che trời". Thế nên chỉ cần người dân Việt ở mọi thành phần, tầng lớp xã hội nhận thức được sự vô nghĩa của việc bỏ phiếu rồi từ bỏ việc bỏ phiếu thì giới quản lý đất nước sẽ tự biết sửa sai. Sự dân chủ sẽ từng bước được cải thiện nếu chính đảng hay giới quản lý đất nước muốn tồn tại.
Tin rằng với cách đấu tranh im lặng này thì xã hội Việt Nam sẽ sớm có được tương lai tươi sáng hơn, việc dân chủ sẽ đúng mực hơn và những bất công xã hội, việc tham nhũng sẽ bị đẩy lùi.
Song đất nước Việt Nam (nói riêng) và nhân loại (nói chung) muốn tiến đến một xã hội bình đẳng, bác ái, hài hòa, văn minh, tiến bộ, thực sự vững bền thì tri thức sai lầm "Chết là hết" phải được từng bước tháo gỡ khỏi tư duy, nhận thức con người và nhân loại. Không chỉ trực nhận, tiếp cận với tri thức đúng mực "Chết không là hết" tri thức nhân loại còn phải chạm đến những quy luật vận hành khách quan, sáng rõ, đúng mực của những nguyên lý bảo toàn sự sống.
Chỉ khi nào tri thức nhân loại chạm đến sự khách quan, đúng mực và sáng rõ thì tương lai nhân loại mới sáng rỡ, chan hòa yêu thương, tình người đồng điệu.
Và hiển nhiên là nếu điều đó không là sự thật thì tôi đã không nhọc lòng xô đổ khối tri thức đồ xộ của nhân loại. Việc đánh tráo một khối tri thức chủ quan, phiến diện, thiển cận của loài người... bằng một sự giả tạo, dối lừa sẽ không đáng để tôi ra sức.
Tin rằng với cách hành xử của giới lãnh đạo đất nước Việt Nam hiện nay và nếu bài viết này cũng như không ít những bài viết về chính trị mà tôi đã từng viết đến được với gần 80 triệu người Việt thì các cuộc bầu cử dân chủ để xây dựng thành phần quản lý đất nước Việt Nam sẽ mất một lượng rất lớn phiếu bầu vì người dân Việt sẽ từ bỏ một việc làm không có giá trị, và đó cũng là cách đấu tranh đúng mực mà người dân các nước muốn xây dựng một đất nước dân chủ thật sự.
Đây cũng sẽ là bài viết chính trị cuối cùng mà tôi viết. Mai này, những bài viết của tôi sẽ hướng nhiều đến những người học Phật, là việc làm nhằm lau chùi lại viên ngọc chánh pháp sáng rỡ mà Phật Thích Ca từng tận tụy trao truyền, đó thật sự là viên ngọc quý giúp loài người thoát ra mọi khổ não và cả quy luật luân hồi khi mà con người nhàm chán việc sinh tử.
Đừng cố chặn đứng việc lan truyền những bài viết nơi trang blog Một thoáng Phương Đông vì xã hội con người sẽ mau chóng lao vào tâm bão của lòng tham, lối sống thực dụng, ích kỉ. Xã hội loài người sẽ rơi vào sự hỗn độn, rối ren, loạn lạc. Trang doavouu.blogspot.com sẽ là cứu cánh để giúp nhân loại và người Việt Nam thoát ra khỏi màn đêm tăm tối của sự vô minh. Đó là nguồn sáng duy nhất có được sự khách quan, hài hòa và đúng mực.
Mỗi mỗi nơi nội dung bài viết đều có sự đúng mực. Trong sự trói cột có sự tháo gỡ, trong sự tháo gỡ có sự trói cột. Khi lĩnh hội, tiếp cận được những điều được trình bày nơi bài viết thì mỗi người sẽ tự có thể chọn lựa cho bản thân một lối đi hài hòa, tùy thuận, hợp lòng.
Và tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn về những điều mà tôi đã từng trình bày.
Những điều tôi đã, đang và sẽ trình bày nơi trang blog Một thoáng Phương Đông thì với đất nước tôi đã tận trung, với nhân loại tôi đã tận trí, với người học Phật cũng không hề lỗi đạo. Tôi sẽ tiếp tục việc báo đáp phần nào hiếu nghĩa. Mai này, khi song thân trăm tuổi thì tôi sẽ học theo tiền nhân quy ẩn sơn lâm, rời xa thế sự.
Trân trọng!


Vô Ưu- Một thoáng phương đông
hoangthuynam
 
Bài viết: 274
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 12 22, 2011 1:10 pm

Re: Hành trình khám phá bản thân

Gửi bàigửi bởi hoangthuynam » Thứ 5 Tháng 12 27, 2018 8:56 am

Lạm bàn về biểu tượng lá cờ
Thứ Tư, 26 tháng 12, 2018


Lá cờ chỉ đơn giản là một biểu tượng mà một số người chọn ra để biểu trưng cho đất nước, cho dân tộc. Nhưng sự thật là là cờ không nhiều giá trị cho bản sắc dân tộc, đất nước. Biểu tượng đó chỉ do sự chủ quan của một số người có quyền lực áp đặt và gia cố bằng niềm tự hào, sự ảo tưởng yêu nước và vô hình chung máu con người đã đổ ra cống hiến cho quyền lực, tham vọng của kẻ khác.
Vì thế màu sắc, hình ảnh của lá cờ là tùy thời, tùy quan niệm của thành phần nắm trong tay quyền lực, sức ảnh hưởng…. Vì lẽ đó màu cờ không chỉ là đỏ, là vàng mà còn có trắng xanh vàng đen và hình ảnh thì cũng đa dạng chứ không chỉ đơn thuần là 1 ngôi sao, 3 đường kẽ, 1 dấu thập, vầng trăng non, một mớ những vì sao,…
Màu cờ có sự đổi thay nên giá trị của lá cờ không thể hơn sắc đỏ thường hằng trong máu của con người. Vì bởi sắc đỏ luôn có trong máu con người ít nhiều gì cũng thể hiện lòng sắc son, sự thủy chung; sắc đỏ của máu không thường đổi thay như màu cờ và lòng dạ con người.
Và quan trọng hơn máu của con người là biểu trưng của sự sống chứ không mang bản chất vô tri của biểu tượng lá cờ. Dùng sự sống đánh đổi cho một vật thể chết và cho rằng cống hiến cho lý tưởng, cho vinh quang, cho sự trường tồn, tự hào dân tộc hay cho lòng người khác vốn đa đoan, muôn lối thì đâu thể khẳng định đó là việc làm đúng mực, hợp lẽ của một con người có sự hiểu biết khách quan, tổng thể,…
Thực ra hình ảnh lá cờ không gây nên tội huống hồ là hình ảnh lá cờ 3 sọc một thời tung bay trên đất nước Việt Nam. Hình ảnh lá cờ vàng 3 sọc đỏ cũng không là vết nhơ của lịch sử dân tộc Việt Nam bởi lẽ đó cũng là thời vàng son ngắn ngủi của một chế độ và cũng đã có không ít người Việt đã cống hiến máu xương, mạng sống cho lá cờ đó. Bỏ cả mạng sống để tranh đấu thì không hẳn những người Việt từng ngã xuống đã sai.
Hãy nhìn lại vấn đề lá cờ một cách khách quan, trung thực, thẳng thắn hơn. Nó không là sự đúng sai mà chỉ là sự sai khác về tư tưởng. Hai hay nhiều luồng tư tưởng sai biệt hoặc đối lập dù rằng có chung nhận định “Đó là lòng yêu nước” và con người đã đấu tranh sống chết vì lý tưởng chung có vẻ tích cực trên.
Và sau cùng “Kẻ thắng đã làm vua” khi đứng trên muôn vạn xác thây người chết. Có những người là bạn, là đồng chí; có những người được gọi là kẻ thù, là thành phần phản động, kẻ phản bội đã chết đớn đau và dường như vô nghĩa.
Vì sao?
Vì phần đông những xác người nằm xuống là người Việt; người Việt đã bắn giết lẫn nhau để phục vụ cái lý tưởng “Lòng yêu nước, yêu dân tộc, yêu đồng bào”. Rồi mai đây người Việt lại tiếp tục giết hại lẫn nhau để phục vụ cho cái lý tưởng gọi là “Vì màu cờ, sắc áo” đó.
Đặt trường hợp lá cờ 3 sọc vàng đã thắng thì những người cống hiến cho sắc cờ đỏ sao vàng sẽ là thành phần nổi loạn, lực lượng phản động xấu xa, tàn ác,… Điều đó không có gì sai với thực tế cũng như bản chất con người trong thời loạn - Giết người để sống còn. Thế đấy đó chỉ là một trò chơi mà quy luật cuộc chơi tựa như chiếc đồng hồ cát.
Trò chơi đồng hồ cát dùng để đo thời gian nhưng cát đã được thay bằng máu xương, mạng sống của con người. Và… khi con người chưa khách quan, tổng thể, đúng mực nhìn nhận thì trò chơi vẫn còn đang tiếp tục trên phạm vi thế giới.
Máu thịt con người sẽ vẫn không ngừng đổ xuống cho niềm tin, lý tưởng và những con người với sự hiểu biết chủ quan, phiến diện, cực đoan sẽ tiếp tục hủy hoại mạng sống của mình và đồng loại vì một điều chung nhất - lòng yêu nước, yêu dân tộc mà khác biệt lập trường, quan điểm, định hướng xây dựng.
Có vẻ chiếc đồng hồ cát ở đất nước Việt Nam đang có phần máu xương bên trên dần cạn và nếu không đủ hiểu biết để sửa sai thì đồng hồ cát sẽ được đảo cực để tắm máu người Việt thêm lần nữa.
Và… với ai khác bạn ngụy biện lá cờ đỏ sao vàng đã đúng khi đánh đuổi Pháp, Mỹ để cứu nước thì được nhưng với tôi thì lời bào chữa đó vô nghĩa, không có nhiều giá trị.
Có thể trước đây khi sự hiểu biết tôi còn nông cạn, chủ quan, phiến diện trói vào sự giáo dục 1 chiều thì tôi sẽ tin vào điều đó. Nhưng hiện tại tôi đang nhìn cuộc sống bằng sự khách quan, tổng thể, bằng sự hiểu biết sáng rõ, đúng mực thì sự việc đã khác.
Vì sao?
Phàm việc gì cũng có sự đúng sai, cũng có cái giá của nó.
Cái giá của cái mà người đời gọi là lòng yêu nước, tự hào dân tộc là bao nhiêu máu xương của đồng bào người Việt bỏ ra?
Và hiện tại người Việt đã, đang và sẽ được gì?
Độc lập, tự do, hạnh phúc ư?
Xã hội Việt Nam phải chăng đã có được điều đó hay ngày càng bị gò bó, trói buộc, giam hãm, chèn ép nặng nề hơn?

Hãy khách quan nhìn nhận! Hàng loạt chế tài, án phạt, quy chế,… đang trói chặt mỗi con người Việt Nam và chúng không ngừng được bổ sung và nâng cao mức phạt và quy ra tiền.
Tất cả đều được quy đổi bằng tiền; ai là người được lợi, được hưởng từ những số tiền đóng phạt?
Người dân ư? Có thật không?
Nếu không thật thì những số tiền phạt khủng và khiếp đó đã đi đâu, về đâu?

Đừng nói với tôi là xây dựng đất nước vì đó cũng chỉ là lời gian trá, lừa mị. Thuế, thuế, … rất nhiều thứ thuế; giảm mức thu thuế này thì đã bọc hậu thêm nhiều loại hình thuế khác.
Hàng năm số tiền thuế thu được là bao nhiêu và đã đi đâu, về đâu? Tại sao người dân không được biết?
Nếu sử dụng nguồn thuế - ngân sách quốc gia đúng mực thì hẳn là số tiền nợ quốc tế mà người dân phải gồng gánh trả hết đời này sang đời khác đã không ngừng tăng lên vượt mức qua từng năm và không có một tín hiệu nào khả quan cho thấy người Việt sẽ trả dứt nợ.
Lẽ nào người Việt sẽ luôn là con nợ, là nô lệ ngàn năm.
Cuộc đời kẻ nô lệ có tự do, có độc lập, có hạnh phúc không?
Có, một chút thôi nếu ta đừng mở to mắt ra nhìn thẳng vào cuộc sống; Hãy khép mắt mà bước đi và chẳng cần biết ngày mai sẽ về đâu?
Khi đó bạn sẽ có một chút tự do, độc lập và hạnh phúc. Ừ, một chút thôi nên lòng ta cũng bồi hồi, xót xa.
Thế đấy, xã hội ngày nay đầy dẫy tệ nạn bài bạc, số đề, ma túy, mại dâm, đâm thuê chém mướn,… Những người sống lương thiện cứ nom nớp lo sợ khi bước đi trên đường sau những buổi tan ca mệt nhoài.
Bối cảnh xã hội này có khác gì thời được gọi là ngụy quân, ngụy quyền, tốt đẹp hơn hay xấu xa, tệ hại hơn?
Đập phá những cái được gọi là cũ, là sai; rồi xây dựng, đổi mới bằng rất nhiều công sức, tiền của để tạo ra một xã hội không khác gì cái trước đó hoặc tệ hại hơn.
Việc làm này có đúng, có ý nghĩa không?
Ai đó, hãy trả lời đi!
Đấu tranh giành lấy đất nước, giải phóng người dân khỏi ách áp bức, bóc lột của giặc ngoại xâm Pháp, Mỹ. Nghe thật hay, thật lý tưởng nhưng là lời thật hay chỉ là sự dối lừa, gian trá.
Thế còn những năm tháng đói nghèo, khốn khổ triền miên của những năm 70, 80 thì sao?
Những cuộc thanh trừng giai cấp tư sản - tiểu tư sản cứng nhắc, man rợ đã khiến Bác Hồ bật khóc thì sao? Và hàng loạt những sai lầm khiến người dân khốn khổ, bần cùng trước đây và bây giờ thì sao?
Khoảng cách giàu nghèo ngày càng rộng, sự mất giá trị gần như toàn diện của ngành giáo dục, uy tín chính đảng tụt giảm không phanh, sự đoàn kết dân tộc rời rã, lối sống thực dụng, ích kỷ ngự trị trong lòng mọi thành phần, tầng lớp xã hội,…
Xóa đói, giảm nghèo trên giấy, căn bệnh chạy đua thành tích tồn tại, phát triển trong mọi ngành, mọi giới,… tranh giành quyền lực, bất tài nhưng vẫn dùng mọi cách để giữ ghế và ngoi lên,… thì sao?
Ô hay! Đất nước Việt Nam rồi sẽ về đâu khi những chiếc bánh vẽ được chìa ra cho mọi người dân và lời động viên “Hãy lót lòng rồi thì sẽ no”. Nhưng ăn bánh vẽ mãi làm sao no lòng cho đặng?
Khi sự hiểu biết con người nâng lên, họ đã, đang và sẽ nhận ra “Tất cả là sự dối lừa”; họ còn im lặng vì lối sống thực dụng, ích kỷ đang chiếm dụng nội tâm. Nhưng khi sự dối lừa với vô vàn bánh vẽ và lối sống thực dụng, ích kỷ không đủ để mỗi người an ổn, bình yên,… tất cả sẽ đấu tranh, lên tiếng đòi quyền sống, đòi sự công bằng.
Vì sao giới chính trị, kinh tế lại là thành phần ăn trên, ngồi trước, làm thì ít hưởng thì nhiều?Tại sao lương công chức 3 cọc, 3 đồng mà phần lớn những nhà quản lý đều nhà cao, cửa rộng, ruộng đất cò bay gãy cánh?
Vì sao và vì sao?
Có bao giờ các nhà quản lý, điều hành đất nước nhận ra những câu hỏi vì sao? Có thể có nhưng một chút thôi và không đáng để bận tâm chăng?
Vì đó là chuyện của người ở lại, người kế nhiệm còn ta phải hưởng thụ đặc quyền, đặc lợi ngay trong nhiệm kỳ quyền lực của mình.
Mai này nếu có người nhận ra ta dối lừa, gian trá thì đã là chuyện quá khứ, chuyện đã qua rồi và ta đã “hạ cánh” an toàn.
Hơn nữa, nếu truy nguyên gốc thì lỗi thuộc về cơ chế, thời đại. Ô hay! Ta ngây ngô làm một người vô tội, hồn nhiên sống.
Pháp Mỹ đô hộ, đàn áp, bóc lột người Việt, có không?
Có, ai mà không vì lợi ích của mình nhưng hãy có chừng mực thì tất cả đều sống tốt.
Hãy nhìn lại sau lưng, nhìn lại quá khứ, nhìn các nước khác tồn tại bạn sẽ nhận ra bản chất của cuộc sống. Hong Kong, Ma Cau, Nhật Bản, Hàn Quốc, Triều Tiên,…
Họ đã từng một thời bị đô hộ, bị quản thúc và hãy xem chính quốc đã bóc lột đất nước họ như thế nào?
Nếu không giành lấy chủ quyền đất nước thì phải chăng ta đã phát triển vượt bậc, đã vươn xa hơn. Nhưng đó chỉ là giả thuyết ngu ngơ, nông nổi.
Tại sao tôi lại đặt ra một giả thuyết vụng về và không thật?
Vì bởi định hướng xây dựng, phát triển đất nước Việt Nam đang đi lẩn quẩn, vô định, thật sự không biết sẽ đi đâu, về đâu với vô vàn điều không thật.
Và… một thoáng vu vơ tôi đã đặt ra một giả thuyết rối lòng người. Đừng trách tôi gây rối vì với cách hành xử của bạn khó tránh khỏi lòng người phân vân tự hỏi “Giá như…?”.
Tôi không hẳn là kẻ hai lòng nhưng cũng đặt vấn đề để gạn lọc những dối lừa, nông nổi nơi sự hiểu biết con người. Nói chỉ là nói chứ tôi đâu mơ mộng gì một đất nước Việt Nam văn minh, hiện đại hơn ngay thời điểm hiện tại; còn vận động, lôi kéo mọi người đập phá tất cả để rồi gây dựng lại thì tôi khác gì “Kẻ cắp ý tưởng vụng về”. Nói để biết rồi quên và sửa sai.
Chê trách cách người hành xử, áp bức, bóc lột người Việt Nam để rồi lấy máu xương dân tộc giành lấy chủ quyền đất nước. Sau cuộc chém giết người Việt đã bị thương tích nặng nề, lê những bước chân khập khiễng, xiêu vẹo, dần khỏe lại, dựa vào người đứng lên. Rồi cho phép người đến bóc lột sức lao động người dân và cùng người ngoài đè nén bóc lột sức dân với chiêu bài “Tự do - dân chủ - độc lập”.
Có đúng thế không?
Sau một vòng quay ta chấp nhận cùng người bóc lột, áp bức dân ta chứ không chấp nhận người Việt khác cùng người đàn áp dân ta. Vậy ta vì dân ta hay vì ta?
Những lập luận này đã sai chỗ nào, xin mọi người hãy cho tôi biết! Nếu biết rằng sai thì tôi sẽ sửa sai và lời xin lỗi chân thành tôi sẽ gửi đến người.
Đừng tự lừa mình, dối người. Tôi đã không muốn bươi móc chuyện ngày qua nhưng tôi đã chán ngán nghe những lời dối lừa, trơ trẽn; những cái bánh vẽ đã không khiến tôi no lòng và tôi nghe niềm đau của người dân, người lao động cần mẫn nuôi sống dân tộc Việt Nam.
Một chút thôi tôi muốn vì họ mà lên tiếng. Điều tôi cần không là sự đấu tranh, là bạo loạn lật đổ chính quyền tôi chỉ cần 1 sự sửa sai kịp thời và đúng mực.
Những điều tôi nói có sai không?
Nếu sai trái thì hãy quản thúc tôi để tôi không gây nhiễu loạn lòng người. Nhưng mà thôi quản thúc để làm gì chỉ tốn cơm ăn, áo mặc, chiếm dụng một khoảng đất. Vậy nếu tự cho rằng tôi là kẻ gây rối, tên phá hoại thì hãy ban cho tôi một đặc ân - một giấc ngủ sâu mãi mãi sẽ chấm dứt những lời nói đảo điên của một kẻ dại khờ.
Những trang blog mà tôi lập ra chỉ là hiện tượng của vấn đề, bản chất của vấn đề là ở nơi tôi. Thế nên đóng cửa những trang blog thì tôi sẽ mở ra những trang blog mới. Vì lẽ đó giải quyết ở hiện tượng sẽ không chấm dứt được vấn đề. Và nếu tùy tiện đóng những trang blog của tôi chỉ e tôi phản kháng vượt mức thì “khi ngọc nát, đá cũng sẽ tan” và không hẳn tôi là đá nhưng tôi chấp nhận sẽ nát (nếu cần). Hơn nữa, tôi không muốn phải “bới lông tìm vết” mãi vì xấu mặt người cũng chẳng đẹp mặt tôi.
Tôi muốn dừng lại và việc đối mặt là điều tôi cần. Chấp nhận sự ra đời của bộ sách Sự Hiểu Biết Làm Thay Đổi Nhận Thức, Giá Trị Con Người và sửa sai những sai lầm then chốt là yêu cầu mà tôi đưa ra để rồi tôi rời khỏi cuộc chơi.
Tôi sẽ tôn trọng luật chơi khi người có lòng tự trọng.
Vô Ưu
hoangthuynam
 
Bài viết: 274
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 12 22, 2011 1:10 pm

Trang trước

Quay về Linh Tinh

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách