Những Sự Thật về Đạo Xuất Hồn-Lương Sĩ Hằng

Những Sự Thật về Đạo Xuất Hồn-Lương Sĩ Hằng

Gửi bàigửi bởi admin » Thứ 4 Tháng 5 06, 2020 10:43 am

Những Sự Thật về Đạo Xuất Hồn
Tức pháp lý vô vi khoa học huyền bí Phật pháp
những sự thật ngay cả rất nhiều môn đồ kỳ cựu cũng không hề biết !
Phạm Bá

1. "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng,
pháp danh Lương Vĩ Kiên"
Ngoài đủ thứ danh hiệu tự xưng trong suốt 40 năm qua, vài năm gần đây ông Lương Sĩ Hằng (LSH) còn tự xưng là "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng". Các sách báo, tranh ảnh, video, CD, và web page của đạo xuất hồn tức "đạo Vô Vi" tức "Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp" (PLVVKHHBPP) đều có ghi rõ danh hiệu này. Khoảng những tháng cuối năm 1999, LSH còn thêm vào sau "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng" những chữ "pháp danh Lương Vĩ Kiên".

Sự thật về điều này ra sao ?

Sự thật là LSH chưa từng xuất gia, chưa từng thọ giới, chưa từng tu học tại bất cứ một ngôi chùa hay tự viện Phật Giáo nào. Ngược lại, LSH rất thù ghét Phật Thích Ca, rất thù ghét chùa, và rất thù ghét tăng lữ.

Hiện tại, có một hoặc hai người Việt thế tục tại hải ngoại sau khi tu luyện thiền theo một cách nào đó vài năm, tự xưng là "Thiền Sư" vì họ cho rằng "giáo sư" tức là người dạy học, "nhạc sư" tức là người dạy nhạc, "vũ sư" tức là người dạy khiêu vũ, vậy thì... "thiền sư" tức là người dạy thiền. Cũng vậy, ông LSH dạy thiền xuất hồn nên ông tự xưng là "Thiền Sư".

Ý nghĩa "thiền sư là người dạy thiền" này hoàn toàn khác hẳn với ý nghĩa chân chính và nguyên ủy của Phật giáo : "Thiền Sư" nói chung là những vị tăng tu theo Phật Giáo Thiền Tông. Trong Phật Giáo, người mới xuất gia được thọ giới sa-di, và nhiều năm sau đó thọ giới tỳ-kheo. Nếu tu theo Thiền Tông, trong thời gian còn tu học dù là tỳ-kheo cũng được gọi là thiền sinh hoặc thiền tăng. "Thiền sư" do đó không những dùng để chỉ những vị tăng tu Thiền mà trong đa số trường hợp còn có nghĩa là vị tăng ấy đã qua giai đoạn thiền sinh, đã tinh thông pháp Thiền, và có thể nhận đệ tử.

Sự thật là các đệ tử đạo xuất hồn đều biết rất rõ LSH cực kỳ thù ghét "chùa" và "sư". Mỗi lần nghe đến "chùa" và "sư" là LSH nổi sân, khinh bỉ, chế nhạo. Có lần một môn đồ nhắc đến Hoà Thượng Tuyên Hóa, LSH bực tức, xỉ ngón tay lên trời và nói bằng giọng lấc cấc của kẻ vô học :

- "Hoà Thượng tức là hoà với ở trển, mấy ổng không hoà với ở trển mà hoà thượng cái gì ?"

Một lần khác, có một đệ tử hỏi:

- "Thưa thầy, con nghe các Thiền Sư hay tu nhập thất nhiều tháng, nhiều năm, vậy nhập thất là gì ? Và nếu ở trong thất hoài thì làm sao đi cầu ?"

LSH tức khắc nổi sân lên và mắng:

- "Đi kiếm mấy ông sư mà hỏi. "

Các đệ tử ngơ ngác, lặng câm vì đang trong tiết mục gọi là "pháp đàm" mà "Phật Sống" bỗng sừng sộ quá ư thô lỗ, phàm tục. LSH gằn giọng tiếp:

- "Đừng có lo ! Mấy ổng khôn lắm. Mấy ổng có cái bô ở trỏng."

LSH từng dạy các đệ tử chớ có tu tại các chùa, vì "những người tu chùa không được toại nguyện, chết thành nai. "

Vì sao thành nai mà không thành con gì khác ? Chỉ vì một lẽ rất đơn giản : xung quanh khu vực LSH đang tụ họp đệ tử mấy hôm ấy thường có nai đến. Chúng đánh hơi được mùi rau non nên đến vòng rào, ngơ ngác nhìn vào.

LSH chưa từng xuất gia, cũng chưa từng qui y, nên chưa từng có pháp danh. Cái gọi là "Thiền sư Lương Sĩ Hằng, pháp danh Lương Vĩ Kiên" cũng chỉ là một trong nhiều nhãn hiệu tự xưng khiến nhiều Phật tử lầm tưởng LSH tu theo đạo Phật và thờ kính Phật.

2. Đạo Vô Vi luôn luôn quảng cáo "pháp tu" Vô Vi
có thể trị bệnh, kể cả những bệnh nan y
Sự thật về điều này ra sao ?

Chính LSH vẫn còn bệnh cao máu và nhiều bệnh lặt vặt khác như bất cứ ai. LSH và đệ tử thường xuyên tiêu thụ rất nhiều thuốc của hãng Natures Sunshine. Có nhiều đêm LSH mất ngủ chỉ vì ban ngày đã uống tổng cộng hàng mấy chục viên thuốc bổ loại này.

Một đệ tử viết thư hỏi LSH :

"Sao con thấy đa số các bạn đạo Vô Vi đều là những người mắc bệnh này bệnh nọ không hà !"

Câu hỏi đó cho thấy cái quảng cáo luyện xuất hồn có thể "chữa được nhiều chứng bệnh kể cả bệnh nan y" của đạo Vô Vi đã thâu hút được rất nhiều con bệnh.

Thầy trò LSH luôn luôn chạy đua với các phương cách trị bệnh mới, liên tục theo nhau xuất hiện và biến mất sau một thời gian ngắn có mặt trên thị trường. Kể từ những năm khoảng 1989 cho đến gần đây, LSH và đệ tử hò nhau "súc ruột" liên miên để "trị bá chứng", để "giải trược", và "thanh lọc". Tại nơi gọi là "thiền viện Vĩ Kiên" của đạo này có một máy súc ruột, điều hành bất hợp pháp. Mỗi môn đồ Vô Vi muốn súc ruột phải chi ra tổng cộng trên dưới 400 đô la, và được súc ruột liên tục 3, 4 lần chỉ trong một tuần l. Hầu hết đều tiền mất tật mang, bệnh đâu còn đó.

Một ngày nọ, có bà đệ tử vừa gặp mặt LSH liền thưa rằng:

- "Thưa thầy, con bịnh quá !"
LSH cọc cằn phán:
- "Ruột dơ ! Súc ruột đi !"
- "Dạ, con súc mười mấy lần rồi !!!!"
- "Chưa sạch ! Súc nữa !"
Có bao nhiêu đệ tử đạo Vô Vi không biết rằng chính LSH cũng đã từng phải uống nước tiểu để trị bệnh ??? Nếu pháp tu Vô Vi có thể chữa đủ mọi thứ bệnh kể cả nhiều bệnh nan y như đã và đang quảng cáo, vì sao chính "đức thầy" tức "Phật sống" tức "Phật Di Lặc" tức "Thiền sư Lương Sĩ Hằng pháp danh Lương Vĩ Kiên" phải uống thuốc Natures Sunshine, phải súc ruột liên miên, và phải uống nước tiểu ???

Một đệ tử viết thư hỏi LSH về bệnh suyn của mình, và ngây thơ viết rằng :

- "Trong khi chờ đợi câu trả lời của thầy con vẫn tiếp tục uống nước tiểu vì có lần con nghe thầy và một số bạn đạo cũng uống nước tiểu mà chưa thấy ai chết !"

Để trả lời đệ tử ấy, LSH phủi tay một cách lạnh lùng :

- "Con có bịnh thì phải tin bác sĩ và hỏi bác sĩ về bịnh hoạn."

"Phải tin và hỏi bác sĩ", nhưng bác sĩ loại nào ? Những năm gần đây, các môn đồ xuất hồn còn được khám bịnh và cho toa bởi các bác sĩ và bác sĩ tương lai do LSH... cho tiền đi học ! Nhưng bác sĩ loại nào ?

Hai bà môn đồ xuất hồn nói chuyện với nhau rằng:

- "Cô A. sướng ghê, được Thầy cho tiền học bác sĩ !"

- "Chà ! Sướng quá há chị! Mà cô A có bằng đại học 4 năm và đã học pre-med rồi hay sao? Giỏi quá há chị! Muốn được các trường Y Khoa thâu nhận, sinh viên phải có tối thiểu các điều kiện đó."

- "Đâu có phải học bác sĩ loại đó. Bác sĩ bây giờ học có 6 tháng hay một năm gì đó là rành hết hà! Người ta rút gọn lại đó mà !"

Đó chính là loại bác sĩ đã và đang chẩn bệnh và cho thuốc các môn đồ Vô Vi.

Trong một buổi hội họp do LSH chủ tọa và có mặt hằng trăm môn đồ, nhân nhắc đến việc chẩn bịnh và chữa bịnh cho nhau, cô A "bác sĩ tương lai" nói trên quay lại cô C ngồi phía sau thán phục chia mừng. Cô nói vừa đủ cho tất cả mọi người đều nghe:

-"Chị C sắp ra Em Đi rồi !"

"Em Đi" là M.D., tức Medical Doctor, tức Bác Sĩ Y Khoa. Đó là một vinh dự lớn lao quá mức cho các cô này và cũng là vinh dự cho tất cả các môn đồ Vô Vi. Sau đây là một trường hợp điển hình cô A chẩn bịnh và cho toa cho các môn đồ Vô Vi, có thực 100%: cô "bác sĩ" này không đeo cái ống nghe thường thấy lòng thòng ở cổ các bác sĩ, thay vì vậy cô cầm cái kính...lúp. Cô soi tấm hình chụp tròng con mắt của bà X., rồi cô phán, giọng nghiêm nghị, quả quyết như quan tòa phán tội:

- "Choresterol nhiều lắm ! Phải súc ruột liền !"

Tội nghiệp cho bà X, chẳng rõ bà có biết "cholesterol" là cái chi hay không, nhưng rõ ràng bà thất thần, bồn chồn ra mặt:

- "Dạ, phải súc liền là trong bao lâu hả cô ? Vài tuần hay một hai tháng nữa được không ?"

(Có lẽ trong túi bà không có đủ tiền.) Đang rạng rỡ, tự tin như bác sĩ thứ thiệt có vài chục năm kinh nghiệm với đầy đủ dụng cụ y khoa tối tân, cô bác sĩ Vô Vi này bỗng nhiên khựng lại:

- "Ơ...Tui cũng không biết ! Chỉ biết là phải súc liền, càng sớm càng tốt !!!"

Ngoài ra, môn đồ Vô Vi còn được hướng dẫn để mua dụng cụ súc ruột đơn giản để đem về nhà tự súc ruột lấy liên miên cho được "thanh nhẹ", "giải độc", và trị bệnh.

Vào năm 1989, các môn đồ Vô Vi đã được thử nghiệm phương pháp súc ruột lần đầu tiên một cách liều lĩnh như sẽ được trình bày trong phần kế tiếp.

3. Năm mươi Nạn Nhân Đầu Tiên Của Màn "Súc Ruột Thanh Lọc"

Mùa Đông 1989, gần 50 môn đồ đạo xuất hồn từ khắp nơi gian nan tụ về Thiền Viện 00 tức "Hai Không" (2 con số không, chồng lên thì thành...con số 8, tức...Phật Tám, cao thâm và ý nhị làm sao !) T.V. 00 nằm hẻo lánh tại một vùng rừng hoang vu trên độ cao 600m tại Oroville, Chico, California. Ai cũng ôm tấm lòng đạo chân chất, thật thà , tin tưởng bất cứ lời gì phát ra từ miệng "đức thầy", những mong phen này "thanh lọc" xong sẽ hết bịnh, mặt mũi sẽ mịn ra, sáng ra, trẻ đẹp ra, điển sẽ mạnh hơn, xuất hồn sẽ cao hơn. Dĩ nhiên mỗi người phải tự đài thọ các phí tổn xe cộ, máy bay, vật thực, tiền xúc ruột, và một tuần lễ bỏ ra ở không cho việc súc ruột này.

Người tự tay súc ruột cho từng môn đồ Vô Vi không phải là một bác sĩ hay chuyên viên nào, mà chính là cô B. và các "tu sinh" (vài ba môn đồ sống tại Thiền Viện 00).

Đút phần đầu của một ống cao su vào hậu môn của bệnh nhân, bơm nước vào bằng cách để một thùng nước trên cao, chuyền nước qua ống cao su, vào hậu môn, vào ruột, cho đến khi bụng căng lên. Cho đến khi người được (bị) bơm chịu hết nổi thì cho biết, và nước được tháo ra.

Làm đi làm lại như vậy cho đến khi nào hết thấy các chất cặn bã trong ruột xổ ra, nước tháo ra đã trong, hoặc cho đến khi người được (bị) bơm chịu hết nổi chào thua, ngày sau làm tiếp.

Các môn đồ Vô Vi được khuyên rằng tốt nhất là nhịn đói, không ăn gì hoặc chỉ ăn đồ nhẹ trong suốt thời gian 7 ngày này. Chỉ uống nước trái cây, uống chất bột pha nước để khi vào bụng bột nở ra đóng thành khối, khi tháo ra sẽ quyện lớp cáu thành ruột theo, và uống ngày ba lần mỗi lần cả chục viên thuốc. (Do đây tuy gọi là nhịn ăn cả tuẫn lễ nhưng thực tế không bị đói cào ruột như phương pháp nhịn đói hoàn toàn, chỉ uống nước, mục đích cho cơ thể tiêu dùng hết các năng lượng dự trữ và thay lớp tế bào cũ hoặc chết.)

Sau mấy ngày đầu tiên của màn "thanh lọc" này, chỉ trừ hai ba người còn tỉnh và đứng vững, số còn lại trong nhóm gần 50 người đều bị thổ tả, nằm la liệt khắp nơi, bò càng cả trên nền nhà, trong nhà, ngoài sân.

Cảnh tượng thê lương như một bịnh viện dã chiến khi quê hương còn khốn khổ nạn binh đao ngày nào!

Kết quả của cuộc thử nghiệm "súc ruột thanh lọc bản thể" đầu tiên ngu dại và vô phước ấy là 50 người tiền mất, và mạng cũng tưởng đã mất luôn. Nhiều người bệnh tình đã không giảm lại tăng, đến bây giờ--hơn 10 năm sau--nghe đến súc ruột vẫn còn sợ khiếp vía.

Ngày nay, tại các nơi gọi là "Thiền Viện" của đạo xuất hồn, máy súc ruột là một dụng cụ đắt tiền, trị giá trên 12.000 đô la (mười hai ngàn) mỗi máy. Tiền súc ruột cho mỗi đầu người tối thiểu 250 đô la. Khi súc xong, còn phải tốn thêm cả trăm đô la tiền thuốc mua đem về uống tiếp.

4. LSH có thể chữa bệnh của người ở xa
bằng cách xoa tay vào... bụng của người ở gần ???
Đó chỉ là lời ca tụng của các đệ tử, sự thực ra sao, không ai biết rõ. Tuy nhiên, cho đến nay đạo Vô Vi vẫn còn kiên trì dùng lá bài "trị bệnh" để thu hút đệ tử, lời lẽ như sau :

"Về thể chất: Sức khoẻ gia tăng, trị dứt các bịnh nhức đầu, đau lưng, mất ngủ, ăn không ngon, kém trí nhớ và nhiều bệnh nan y khác. Phục hồi thần sắc nhanh chóng, người trẻ lại, lâu già."

Cái quảng cáo hấp dẫn này đã câu vào được rất nhiều con bệnh vì ai cũng có bệnh, và ai cũng muốn trẻ lại, lâu già. Tại một trong những "thiền viện Vô Vi" là những nơi chỉ có 4, 5 môn đồ Vô Vi ở luyện xuất hồn bằng cách ngồi xếp bằng, đút hai ngón tay cái vào hai lỗ tai, hoặc nằm phình bụng lên xuống, các "nữ tu" trong số 4, 5 người đó có lẽ đã chán tu luyện lâu lắc, thường xuyên xuống các tiệm health food mua các thứ thuốc "uống cho trẻ mãi không già", và dĩ nhiên là mua cả bột lột da mặt.

Tuy nhiên, chính LSH cũng đã trải qua nhiều vụ đau ốm gần tận mạng như bất cứ sinh linh nào khác, và đã sống sót nhờ y khoa Âu Mỹ chứ chẳng phải nhờ điển, nhờ xuất hồn lên tiên cảnh tìm thầy thuốc, hay do thoa tay vào bụng ai, Sau những lần thập tử nhất sanh đó, LSH nói rằng mạng mình "Được Thượng Đế gia hạn" và bớt rêu rao khả năng trị bịnh của mình và của đạo xuất hồn (chỉ bớt thôi). Một cụ bà có người con trai phát bịnh tâm thần đã vài năm, xin "Đức Thầy" LSH chữa cho, và LSH phủi tay, phán :

- "- dưới [âm phủ] bây giờ cửa ngục mở hết rồi, các oan hồn tràn lên thế gian, đụng ai nhập nấy. Nó phải rán chịu phần quả của nó!"

Chính LSH hết bịnh này đến bịnh khác, bác sĩ này qua thầy lang nọ, nên trong số các câu Hỏi-Đáp do LSH tự đặt ra để môn đồ khắp nơi học tập hằng tuần, có câu:

- "Hỏi: Muốn tìm hiểu một y sư có hạnh đức thì sao?

- "Đáp: Phải nhìn vào linh khí hiện trên mặt người đó.

Căn cứ vào lời phán trên, "linh khí" là trên hết, dẫu tốt nghiệp đại học y khoa thứ thiệt nhưng trên mặt không có linh khí cũng vô ích dụng, và nếu chỉ tốt nghiệp các trường y khoa loại 6 tháng hay một năm, mà trên mặt có "linh khí" thì cũng sẽ chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân ????

Qua hệ thống Internet, từ năm 1996 cho đến nay, Bé Tám (một danh xưng khác của LSH) dạy đệ tử như sau :

"Thưa Các Bạn,

"Mục Bé Tám, viết qua tâm KHÔNG, liên hệ với từ quang của Đại Bi, nó cũng là một liều thuốc trị tâm bệnh, và giải toả uất khí của tim, gan, và thận. Không nên cắt xén bất cứ giai đoạn nào, có Đạo Tâm thì sẽ hiểu chiều sâu của mục Bé Tám."

Đó là nguyên văn lời của Phật Tám. Đem din ra ngôn ngữ... thế gian, có nghĩa: LSH quảng cáo rằng các dòng chữ do ông ta viết ra, và cho phóng lên InterNet ấy, có khả năng trị bệnh tâm thần và các bệnh tim, gan, thận. Các môn đồ Vô Vi không được phép cắt xén bất cứ đoạn nào của lời Tám khi đem ra học tập. ("Giai đoạn" : ý LSH muốn nói đoạn văn. LSH dùng sai chữ rất nhiều, rất thường, và rất thích dùng những danh từ trừu tượng, đao to búa lớn một cách quái dị. Tuy nhiên, các môn đồ đã tu luyện theo đạo này sau một thời gian dài cho biết là lần hồi họ cảm thấy các chữ kỳ cục ấy không còn... kỳ nữa. Phải chăng lý trí đã bị biến đổi vì luyện xuất hồn ???!!! Đây là một vấn đề lớn, và tôi sẽ trình bày cặn kẽ hơn trong các phần sau. Ngoài ra, LSH không hề biết "tâm không" trong Phật Giáo có nghĩa là gì, nhưng sau nhiều ngày tuyên bố rằng mình viết bằng "điển", LSH xoay qua tuyên bố mình viết bằng... "tâm không".

5. Đạo Vô Vi tự nhận và tự xưng là "Khoa Học".
Sự thật về điều này ra sao ?
Khoa học đặt nền tảng trên quan sát, xác định, mô tả, khảo tra, thực nghiệm, để đúc kết một giả thuyết nhắm giải thích các hiện tượng. Các giai đoạn trên lại đặt nền tảng trên những nguyên lý và phương pháp đã được công nhận. Khi cụ Đỗ Thuần Hậu--tổ đạo xuất hồn--gọi cách luyện xuất hồn là một khoa học, chẳng phải cụ ĐTH đã áp dụng các phương pháp khoa học để "sáng chế" hay tìm ra đạo xuất hồn mà có lẽ cụ muốn nói "môn học" chứ không phải "khoa học." Tuy nhiên, nếu hai chữ kế tiếp ngay sau "khoa học" là "xuất hồn" thì phỏng định trên mới có lý : "Khoa Học Xuất Hồn". Nhưng hai chữ đi sau lại là "huyền bí", nên có thể nói cụ Đỗ Thuần Hậu thấy việc gọi là "xuất hồn, xuất vía" có những sự kiện cụ không biết nguyên do, duyên cớ, và nhất là lại thuộc về "thế giới vô hình", lúc mở mắt không còn thấy và rờ mó được, nên cụ cho là "huyền bí". Nếu đã là "khoa học" thì không "huyền bí". Nếu còn lờ mờ, chưa sáng tỏ, chưa chứng minh được cụ thể, còn "huyền bí", v.v., tức không phải khoa học.

"Khoa Học Huyền Bí" chỉ là một mớ mỹ từ được lạm dụng để chỉ những hiện tượng vô hình không có lý giải chứng minh xác thực. Tuy nhiên, lắm người vì hiếu kỳ đã bị những chữ này lôi cuốn và luyện thử để đi đến tình trạng lún sâu không rút ra nổi.

6. Đạo Vô Vi tự nhận và tự xưng là "Phật Pháp".
Sự thật về điều này ra sao ?
Đạo Vô Vi lấy hai việc luyện "điển" và "xuất hồn" làm chủ yếu và cứu cánh. Đức Phật không hề dạy luyện "điển" và "xuất hồn". Tất cả kinh điển nhà Phật không hề ghi một dòng nào về hai việc này. Phật Pháp cũng phủ nhận cái gọi là "linh hồn" và "Thượng Đế".

Tuy nhiên, LSH và các đệ tử ngụy biện một cách quái dị rằng:

- Chữ "điển" trong "kinh điển" tức là "nhân điển".

- Chữ "điển" trong câu kệ "Các pháp hữu vi như sương mai, như điển chớp" (kinh Kim Cang) cũng là "nhân điển":

Nhất thiết pháp hữu vi
Như mộng, huyễn, bào, ảnh
Như lộ, diệc như điển
Ưng pháp như thị quán.
Tạm dịch:
Tất cả các pháp hữu vi
Như mộng, huyễn, bọt, bóng
Như sương, cũng như điện chớp
Phải quán các pháp như thế.
Sự thực rất rõ ràng. Những ví dụ : giấc mộng, những hạt sương mai, những tia điển chớp trên trời, v.v., được dùng để chỉ những hiện tượng vô thường, chóng vánh, có đó mất đó. Các câu này hoàn toàn không liên hệ gì đến nhân điển, hồn vía. LSH và các môn đồ rất thường trích dẫn kinh nhà Phật để giải thích một cách quàng xiên và khinh thường sự hiểu biết của mọi người như vậy, cũng như trong cách giải thích hai chữ Tâm và Tánh của nhà Phật :

- "Minh tâm kiến tánh : tâm tức là hồn, tánh tức là vía".

Cho đến nay, đạo Vô Vi vẫn còn tiếp tục ngụy biện, tự gán ghép, tự giải thích như trên. Đạo này vẫn tiếp tục lạm dụng hai chữ "Phật Pháp" để giả danh giối thế, gạt gẫm các Phật tử chất phác và kém hiểu biết Phật pháp.

7. "Pháp môn Vô Vi không phải là một tôn giáo"
Sự thật về điều này ra sao ?
Sau nhiều tháng năm luyện xuyất hồn và học tập các giáo điều do LSH viết ra mỗi ngày, môn đồ Vô Vi biến đổi hẳn và :

Không treo hình Phật Thích Ca trong nhà.
Không có bàn thờ Phật Thích Ca trong nhà.
Không lễ tượng Phật. (Bị nhồi sọ "đó chỉ là cục đất". Hoàn toàn không biết gì về giá trị biểu trưng của các tượng Phật : Phật tử lễ Phật là để dẹp tâm ngã mạn, để răn mình nhớ làm lành lánh dữ, để nhớ lại những lời Đức Phật đã dạy, để noi gương Đức Phật tu cho đến giác ngộ, v.v.v
Không xem kinh sách nhà Phật.
Không đi chùa.
Ngược lại, các môn đồ Vô Vi :

Chỉ treo hình LSH. Hầu hết nhà các môn đồ Vô Vi đều có tấm ảnh màu bán thân của LSH to như tấm lịch, treo cao trên tường. Ngoài ra, trong nhà không có ảnh hay tượng gì khác.
Chỉ lễ lạy LSH.
Chỉ lễ lạy và xá lấy, xá để một tấm kiếng lớn treo trên tường, LSH đặt tên là "kính Vô Vi". Khi đem kiếng từ tiệm về nhà treo, phải làm "lễ thượng kiếng".
Mỗi khi có dịp đến gần LSH, môn đồ Vô Vi tha thiết ước mong sẽ được "thầy ban điển cho".
Mỗi khi gặp khó khăn thì vái cầu LSH.
Đạo Vô Vi nhất định là không có giáo chủ, không có chức vị, cấp bậc, v.v. Điều này hoàn toàn trái ngược với sự thực vì các đệ tử Vô Vi đều biết rằng LSH đã nhiều lần xưng mình là Phật Di Lặc, Phật Vĩ Kiên, đủ thứ tùy hứng, "cao siêu hơn Phật thích Ca". Khoảng thời gian nhiều thập niên trước, khi LSH còn cư ngụ tại Chợ Lớn, LSH thường xưng mình là "bạn chỗ rất thân thiết với Thánh Quan Đế" tức Quan Vân Trường đời ... Tam Quốc bên Tàu. Lý do của việc tự xưng này chẳng có gì khác hơn là người Việt gốc Hoa tại Chợ Lớn ai cũng tin kính và thờ Quan Công. Điều này nói riêng và việc tự xưng các danh hiệu nói chung cho thấy LSH có tánh rất muốn được người khác nể trọng và tôn kính tuyệt đối.

Đúng ! Đạo Vô Vi không phải là một tôn giáo. Tôn giáo có giáo chủ đã tạ thế từ lâu (Đức Phật Thích Ca, Đức Chúa Jê-Su, ...). Các nhà lãnh đạo tôn giáo hiện tại trên thế giới dù có quyền uy đến đâu cũng vẫn còn phải qui phục các giáo điều của tôn giáo mình :

Đức Đạt Lai Lạt Ma tuy không tự nhận mình là Phật Sống, nhưng được dân Tây Tạng và thế giới kính trọng như là hoá thân của Bồ Tát Quán Thế Âm. Tuy vậy, Đức Đạt Lai Lạt Ma vẫn phải tu hành và hoạt động trong khuôn vức đạo pháp của nhà Phật.
Đức Giáo Hoàng thống lĩnh tín đồ Công Giáo khắp thế giới, nhưng vẫn phải sống và làm việc trong khuôn khổ của thánh kinh, và tôn thờ Chúa Jê Su.
Ngược lại :

LSH muốn nói gì thì nói, muốn tuyên bố gì tuỳ ý, không cần phải phù hợp với kinh điển hoặc giáo pháp của ai. Mỗi khi bị chất vấn, LSH chỉ cần nói là "do điển", "cứ thực hành đi rồi sẽ biết, đừng có hỏi."
LSH tùy thích nói những điều phi lý như "kinh tức là thần kinh", "điển tức là nhân điển". Chính ông Đỗ Thuần Hậu cũng có cách giải thích phi lý như vậy : "Bồ Tát tức là bồ bịch và tạo tác".
Đạo Vô Vi lấy lá bùa "chữa được nhiều bệnh kể cả một số bệnh nan y", "trẻ lại, lâu già" để câu người.
Đạo Vô Vi tạo cho môn đồ một ý thức hệ phân biệt và ngăn cách giữa "người mình" và "người ngoài".
Đạo Vô Vi tạo cho môn đồ thù ghét và khinh bỉ Phật, Pháp, Tăng.
Hiện nay đạo Vô Vi buộc đệ tử phải có thẻ hội viên, ai muốn gia nhập phải có 2 cựu hội viên giới thiệu và bảo lãnh.
Các đặc tính kể trên cho thấy đạo này chỉ là một loại "occult" như nhiều nhóm tà đạo khác trên khắp thế giới.

Thư độc giả

Sau khi cho lên internet phần đầu tiên của bản tường trình, tôi đã nhận được một số thư của độc giả thuộc mọi tầng lớp khác nhau.

Nhiều thư khen ngợi và xin text file để phổ biến. Tôi xin cảm tạ những lời khen ấy, và sẽ gởi text file đến quí vị đã yêu cầu.

Sau đây là một vài thư của quí độc giả đã và đang thực hành pháp tu Vô Vi. Tôi đã hồi âm riêng đến từng người, và trong trang này tôi trích đăng các thư ấy, có kèm phần trả lời thêm của tôi.

Vì tính cách tế nhị của vấn đề, tôi tự ý không đề tên thật của các độc giả này.

Độc giả # 1. Một độc giả và gia đình đã tu theo pháp Vô Vi 10 năm nay :
Tôi nghĩ anh có ý tốt muốn giúp người khác không bị lầm vào đường tà...nhưng những phán đoán, ý kiến của anh có phần qúa khích và chỉ là ý kiến cá nhân thôi.

Phạm Bá xin trả lời: Giúp người khác không bị lầm vào đường tà quả đúng là chủ đích của bản tường trình này, ngoài ra không có lý do gì khác.

Những phán đoán và ý kiến cá nhân tôi đã trình bày đều chỉ là phần tiểu tiết. Phần chánh yếu là các dữ kiện có thực. Khi viết bản tường trình, tôi phải nghĩ là mình đang viết cho các độc giả có trình độ văn hoá từ trung bình cho đến Ph.D. Các độc giả ấy dư sức tự có phán đoán riêng của mình sau khi đọc bản tường trình.

Cách hành văn của tôi có vẻ "quá khích" như anh cảm thấy, chỉ vì tính cách cô đọng của bản tường trình. Tôi đi thẳng vào vấn đề, và trình bày các dữ kiện một cách trực tiếp. Nếu vòng vo tam quốc, hoa hoè, tôi sẽ mất thời giờ gấp 10 lần. Bản tường trình này được tạm kết thúc cách nay 5 năm, lúc đó đã trên 100 trang rồi. Tôi sẽ ráng để ý viết và sửa chữa cho nhu nhã hơn. Cảm ơn ý kiến này của anh. (Tuy nhiên, tôi trộm nghĩ, tôi chỉ là một sinh linh phàm phu tục tử 100%, còn ông LSH đã thành Phật, đang là giáo chủ đạo Vô Vi hiện nay, vậy mà ông ta có những lời nói như vậy, mà sao anh và các bạn đạo Vô Vi không thấy là "quá khích" ?????, và vẫn tin, vẫn tu theo pháp Vô Vi ????)

Nếu anh qủa thật tin có luật nhân qủa thì nếu Ông Lương Sĩ Hằng có làm điều gì sái quấy, ông ấy sẽ hoàn toàn được luật nhân qủa ứng dụng như mọi sanh linh trong vũ trụ này mà thôi'


Tôi tin luật nhân quả 1000% đó chứ ! Chúng ta hãy tạm gác việc ông LSH sẽ chiụ quả báo như thế nào, và để cho chính ông ta lo về việc ấy. Phần tôi, đúng như anh đã nhận xét ở trên : Tôi nghĩ anh có ý tốt muốn giúp người khác không bị lầm vào đường tà...

Cá nhân ông LSH chúng tôi không có phụng thờ ông một cách mù quáng như anh nghĩ đâu. Chúng tôi không thường xuyên gặp ông LSH cũng như sống hoàn toàn độc lập với ông LSH. Chuyện cá nhân ông LSH thật ra không nên dùng nó để phán đoán phương pháp vô vi. Ví như có một thượng tọa Phật giáo nào đó làm chuyện không tốt rồi ta quơ đũa cả nắm cho rằng đạo Phật là xấu. Anh hiểu tôi chứ ?

Phạm Bá trả lời : Đây chính là chỗ khiến tôi khiếp sợ pháp tu Vô Vi : nó làm cho người ta dần dà suy lý một chiều, vô lý, và suy luận một cách nô lệ. Anh thử bình tâm đọc lại đoạn trên do chính anh viết, và nếu vẫn không thấy ra chỗ phi lý thì anh bị "lậm" quá rồi. Xin anh dừng lại, suy nghĩ cho chín chắn, và tự cứu lấy chính mình.

Nếu anh không thường xuyên gặp ông LSH, thì lẽ ra anh phải biết qúy những dữ kiện có thật tôi đã biết được sau nhiều lần tiếp xúc với LSH, vì nó cho chúng ta thấy con người thực của ông LSH, khác hẳn với con người LSH được chụp hình, quảng cáo trên các sách, băng cassettes, băng video, CD, internet, v.v. mà anh đã thấy.


Ânh LSH là "Phật Sống", là giáo chủ đạo Vô Vi, là cái gương và cái đích cho những người tu Vô Vi nhắm đến, ráng tu xuất hồn, "pháp luân thường chuyển", "soi hồn", "thiền định", cho được thành "Phật" như ông. Một Thượng Toạ Phật Giáo "làm chuyện không tốt" (có nhiều Thượng Tọa làm nhiều chuyện không tốt lắm !!!) mới là chuyện cá nhân của T.T. ấy, và khi Phật Tử biết ra những chuyện không tốt đó họ liền tẩy chay các ông. Các Thượng Tọa làm sai không có nghĩa Phật Thích Ca sai, hay Phật Giáo sai. Bạn hoàn toàn nhầm lẫn hai trường hợp của LSH và các Thượng Tọa kia.

Độc giả # 2.
Xin giới thiệu tôi là ngường đang hành thiền PLVV mà bạn đang viết về nó trong trang web này
Ý kiến của tôi về trang web này khi xem xong nó là tự nghĩ nếu ta có khả năng thì nếu tìm cách xây dựng không nên đả phá, đả phá một cái gì, dù đúng hay sai cũng là làm chuyện không nên làm, nên xây dựng, nếu không xây dựng được thì nên lo tu tâm dưỡng tánh cho mình hoặc là dùng khả năng của mình để khuyên người khác làm điều tốt sống hướng thượng hơn...

Phạm Bá trả lời: Tôi hiểu những chữ "xây dựng", "tu tâm dưỡng tánh", "hướng thượng", v.v. Ông LSH rất thường dùng những chữ này, và bạn đang dùng nó cho tôi. Những khi LSH nổi sân, khinh bỉ Phật Thích Ca, Phật Pháp, và Tăng lữ, bạn không thấy rằng chính ông ta đang đả phá Phật Giáo đó sao ???

LSH đả phá Phật Giáo để nắm giữ các bạn gốc Phật Giáo đừng bỏ đạo Vô Vi để trở về tu học lại Phật Giáo chân chánh. Tôi cũng có mục đích của tôi là trình bày sự thật để những ai đang muốn tu thử pháp Vô Vi nên suy nghĩ kỹ trước khi thử, và các bạn đạo Vô Vi nếu còn lý trí phán đoán vô tư, sáng suốt, biết đâu cũng sẽ có kết luận riêng cho chính họ sau khi đọc bản tường trình này.

Độc giả # 2. tiếp :
Có tới tám vạn bốn ngàn pháp môn ra đời, mình không thể tự hào là biết hết tất cả các pháp môn, không nên có thái độ khen mình chê người khi mình không biết rõ mà chê bai đả phá là mình đang làm xchuyện không tốt rồi.

Phạm Bá trả lời : "Tám vạn bốn ngàn" là danh từ Ấn Độ thời xa xưa, khi Đức Phật tại thế. Những chữ này không có nghĩa 8 chục ngàn và 4 ngàn (84000) mà có nghĩa vô số. LSH cũng hay dùng chữ này, và tôi biết chắc là chính ông cũng không hiểu đúng nghĩa của nó. Những khi LSH có thái độ khinh chê Phật và Phật pháp, tuyên bố "Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp" là Phật pháp chánh gốc, thất truyền từ sau Phật Thích Ca, các ông Đỗ Thuần Hậu và LSH tìm lại được, những lúc đó bạn ở đâu ???

Điều mỉa mai là LSH nói Pháp Vô Vi vốn là của Phật Thích Ca đã bị thất truyền, và lúc khác lại khinh bỉ Phật Thích Ca !!!!! Bạn không thấy sự bối rối, mâu thuẫn, quái dị đó sao ???

Bạn có thấy cách lý luận của bạn rất giống với cách lý luận của bạn đạo ở trên, và giống với hầu hết các bạn đạo Vô Vi khác ???

Độc giả # 2. tiếp :
Dù sao tôi cũng phải ngỏ lời cám ơn bạn, mục đích của bạn làm era trang web này thật ra là tốt vì muốn cho mọi người nhìn thấy cái mà mình nghĩ là ta phải mà thôi.
Tôi, Phạm Bá, xin cảm tạ bạn vô vàn.

Độc giả # 3.
Tôi là người tập tễnh bước vào bộ môn vô vi nên những tiết lộ của ông rất quan trọng cho đường hướng tu tập của tôi trong tương lai. Tôi tin chắc ông là người am tường pháp lý này hơn những người tôi đã gặp và việc làm của ông nếu không vì lý do tư thù cá nhân , sẽ giúp đỡ được rất nhiều người.

Phạm Bá trả lời : Dĩ nhiên là tôi hoàn toàn không có tư thù cá nhân với ông LSH. Quá bận rộn cho các việc nhỏ nhen ấy !!! (Vả lại, cũng có khi người ta làm việc cá nhân không đẹp đối với mình, cũng có khi mình làm việc cá nhân không đẹp với người khác, trong kiếp này hoặc kiếp trước !!!) Khi đọc hết toàn bộ bản tường trình, bạn sẽ thấy hoàn toàn không có vấn đề "tư thù cá nhân".

Trái lại, tôi rất thương hại ông LSH, nhất là những lần nhìn ông ngửa bàn tay nhận tiền biếu của các môn đồ, tôi không bao giờ quên được ! Ông nhận tiền, nhỏ nhẹ nói "Cám ơn". Những đồng tiền mồ hôi nước mắt của người ta đi cày gian khổ, nhọc nhằn, những đồng tiền già của những cụ già, để ông ngồi Boeing bay đi các nơi phù phiếm, du lịch, thay vì "xuất hồn" đi thăm đệ tử, và cho ông có tiền sống quanh năm trong các khách sạn 5 sao khắp thế giới trong lúc nhiều môn đồ và các cụ sống rất đạm bạc, đơn giản, và thiếu thốn. Đến kiếp nào ông LSH mới trả hết những mối nợ đó ???

Độc giả # 4
Sau đây là phần tôi, Phạm bá, đã trả lời một độc giả này qua e-mail :
Cảm ơn bà đã nêu ra các đề nghị rất hợp lý. Tôi đề nghị đến việc ghi chú đó từ lúc khởi sự, viết bản tường trình này từ nhiều năm trước, nhưng đành phải bỏ qua phần này vì các lý do sau đây :

1.Ghi chú nhiều qúa sẽ làm ngắt quãng người đọc rất nhiều.
2.Có qúa nhiều ghi chú phải để vào vì sách nào, đoạn văn nào của đạo vô vi cũng đầy rẫy những điều phi lý.
3.Thay vào đó phần cuối bản tường triình sẽ có bản liệt kê các sách vô vi tôi đã tham khảo. Đọc giả chỉ cần tìm các sách ấy lật ra đọc là sẽ thấy có cả ngàn vạn điều tương tự.
4.Việc nêu rõ ra buổi sinh hoạt nào, tại đâu, năm nào....tuy cho đọc giả thấy tính cách đích xác của bản tường trình, nhưng lại có thể không tốt về một phương diện khác (cá nhân).
5.Do đó tôi đã đề lời thề nguyện ở ngay trang nhà của bản tường trình.
Xin chân thành cảm tạ ý kiến của bà. Tôi sẽ để tâm xem có cách nào hay hơn nữa và phù hợp với đề nghị rất hợp lý của bà

Độc giả # 5.

anh Ba Pham, tôi xem qua các lời tường trình của anh về vô vi đều đúng cả, tôi cũng theo vô vi trên 20 năm có nhiều điều có thể bổ túc thêm cho anh. Anh em mình có thể trao đổi thêm

to^i xem qua ca'c lo+`i tu+o`ng tri`nh cu?Anh ve^` vo^ Vi dde^`u ddu'ng ca? . to^i cu`ng theo Vo^ vi tre^n 20 na(m co' nhie^`u ddie^`u co' the^? bo^? tu'c the^m cho anh .

Phạm Bá trả lời :

Xin cảm ơn nhiệt tình của anh. Việc này sẽ tốn nhiều thời giờ của anh, nhưng sẽ có ích lợi rất lớn cho rất nhiều người có thiện tâm, đạo đức, và có chí muốn tu.

Độc giả # 6.
Thưa ông Phạm Bá ,
Cảm ơn những lời khuyên bảo của ông, có lẽ tôi phải gác lại mọi tập luyện một thời gian, ít nhất cũng đến khi đọc xong toàn bộ tài liệu Sự Thật.

Phạm Bá trả lời :
Xin chúc mừng ! Rồi bà sẽ thấy đây là một trong những quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời của bà.

Kính thư.

Một lần nữa, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả quí độc giả đã gởi thư đóng góp ý kiến, kinh nghiệm, đề nghị, v.v.
admin
Site Admin
 
Bài viết: 6021
Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 4 17, 2011 12:18 am

Quay về Tâm Linh / Tôn Giáo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Majestic-12 [Bot]3 khách